Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 302

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 302

CHƯƠNG 302: CHUYỂN KHÁCH THÀNH CHỦ

Ra khỏi cửa giẫm shit chó cũng không may mắn như thế.

“Dì ba, cháu cảm thấy dì nên cảm ơn ông chủ Thẩm cho tốt, nếu không phải ông chủ Thẩm lòng dạ lương thiện còn rộng rãi, dì căn bản không ở được trong căn nhà tốt như thế.”

Đường Tâm Như đem tất cả mọi chuyện này quy lên người Thẩm Kình Thiên, cô ta cảm thấy nếu không phải Thẩm Kình Thiên đại phát từ bi, Lâm Như Tuệ bây giờ chắc ở trong căn nhà từng có người chết, chứ không phải nơi này.

“Tâm Như, cháu nói đúng, dì nên cảm ơn ông chủ Thẩm.” Lâm Như Tuệ ngoài miệng nói như thế, trong lòng căn bản không cho là như thế, bà ta đâu thể không hiểu, hai người là vì đố kỵ bà ta mới nói như thế.

Nhìn vẻ đắc ý của Lâm Như Tuệ, Lâm Quế chỉ cảm thấy trong lòng không biết có mùi vị gì, bà ta vẫn không chấp nhận được, bà ta ngày trước không thèm để ý tới họ hàng nghèo này, ấy vậy mà giờ lại ở trong căn nhà hơn 120 tỷ.

Có điều tuy trong lòng không bình lặng, nhưng Lâm Quế cũng không có tiếp tục hỏi nhiều, Lâm Như Tuệ tuy ở trong căn nhà hơn 120 tỷ, nhưng không thay đổi được, trong cốt tủy của Lâm Như Tuệ vẫn là sự thật của một người nghèo.

Người giàu thật sự, không chỉ cần có nhà, còn cần có nhân mạch.

Lâm Như Tuệ tuy có nhà, nhưng nhân mạch thiếu nhất của người giàu có, căn bản lại không có liên quan tới Lâm Như Tuệ.

Từ trong lời Lâm Như Tuệ không khó biết được, Thẩm Kình Thiên người giàu nhất Thương Châu tặng nhà cho Lâm Như Tuệ, chỉ là để bịt miệng của Lâm Như Tuệ mà thôi.

Giao tình giữa ông ta và Lâm Như Tuệ, không thể sâu bao nhiêu cả.

Nghĩ như thế, tâm trạng của Lâm Quế bỗng lại vui vẻ trở lại.

“Lâm Như Tuệ, căn nhà này của em rất không tệ, chị Quế ở đây vài ngày chắc em không phiền chứ.” Lâm Quế nói, vốn dĩ dự định của bà ta là ở Thương Châu bàn chuyện làm ăn vài ngày sẽ cùng Đường Tâm Như ở khách sạn, nhưng bây giờ, có căn nhà cao cấp ở đây, lại đến khách sạn ở, vậy chính là đầu có bệnh rồi.

“Không phiền, chị Quế chị muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.”

Lâm Như Tuệ không có nghĩ nhiều, trực tiếp mở miệng đáp ứng.

“Vậy được, đưa chìa khóa cho chị.” Lâm Quế chìa tay.

Lâm Như Tuệ đưa chìa khóa cho.

“Còn có một chiếc chìa khóa nữa, chị cũng muốn.” Lâm Quế lại chỉ vào một chiếc chìa khóa còn lại trong tay Lâm Như Tuệ.

Lâm Như Tuệ có hơi không hiểu: “Chị Quế, em tổng cộng có hai chiếc chìa, đều chưa cho chị rồi thì em không vào được nhà rồi.”

“Em vào nhà làm cái gì? Không phải đã nói cho chị ở mấy ngày ở đây hay sao?” Ánh mắt của Lâm Quế bất mãn liếc nhìn Lâm Như Tuệ.

“Hả?” Lâm Như Tuệ mặt mày sững ra.

“Không phải, chị Quế, ý của chị là, mấy ngày này em không thể bước vào nhà của mình, căn nhà chỉ có thể để chị với Tâm Như ở?”

“Nếu không thì sao?” Lâm Quế dùng ánh mắt nhìn đồ ngốc liếc nhìn Lâm Như Tuệ, nói: “Lâm Như Tuệ, em đâu phải không biết, chị và Tâm Như là người như nào.”

“Chị và nó đều thích yên tĩnh, yên tĩnh, biết chứ? Ở cùng với người ngoài, là một loại dày vò với bọn chị, cho nên mấy ngày này, nhà các em ra ngoài tìm khách sạn vào đó mà ở tạm.”

“Căn nhà này của em để chị và Tâm Như ở trước, đợi khi bọn chị về Trung Hải, bọn chị lại trả lại chìa khóa cho em.” Sau khi nói xong, cũng mặc kệ Lâm Như Tuệ có đồng ý hay không, Lâm Quế trực tiếp giật lấy chiếc chìa khóa còn lại trong tay Lâm Như Tuệ.

Điều này khiến Lâm Như Tuệ tức không nhẹ, có điều Lâm Như Tuệ vẫn không có phát tác, mà kiềm chế cơn giận nói: “Chị Quế, căn nhà này có 4 phòng ngủ, chị và Tâm Như một người ở một phòng là đủ rồi, dư lại hai phòng, cho em và lão Hạ với cả Nhược Y ở, Nhược Y mấy ngày nay nó bị thương, hành động không được thuận tiện…”

“Chị nói này Lâm Như Tuệ, em có thôi đi không!” Lời Lâm Như Tuệ còn chưa nói hết, liền bị cái giọng chói tai của Lâm Quế cắt ngang, bà ta mặt mày bất mãn: “Chị chỉ ở nhà em có mấy ngày, đâu phải muốn chiếm nhà của em, em làm gì mà cứ lằng nhằng như thế?”

“Hay là em xem thường chị với Tâm Như, xem thường bọn chị thì nói thẳng, bọn chị bây giờ về Trung Hải, sau này không có họ hàng như em nữa!”

Lâm Quế nổi giận, ngữ khí của Lâm Như Tuệ bỗng mềm xuống: “Không phải, chị Quế, em không phải có ý này.”

“Chị kệ em có ý gì, đi mau, chị với Tâm Như muốn nghỉ ngơi rồi.” Lâm Quế đã mất kiên nhẫn, trực tiếp không nói lý mà đẩy Lâm Như Tuệ ra ngoài cửa.

“Rầm!”

Cánh cửa đóng lại một cách nặng nề, Lâm Quế lúc này mới cảm thấy bên tai yên tĩnh không ít.

Đường Tâm Như trợn mắt há hốc mồm, không ngờ Lâm Quế sẽ làm ra loại hành vi này.

“Mẹ, chúng ta như thế… không hay lắm.” Một lúc sau, cô ta mới nhả ra một câu như thế, trên thực tế, ngữ khí của cô ta đã rất uyển chuyển rồi, kiểu của Lâm Quế đây chỉ là không tốt, quả thật là rất quá đáng rồi.

Vốn dĩ họ hàng đến nhà làm khách, chiếm nhà của họ hàng không nói, còn đuổi họ hàng đi ở khách sạn.

Quả thật chưa từng thấy, chưa từng nghe qua.

“Có gì mà không tốt.” Lâm Quế nhếch môi, không hề cảm thấy bản thân làm như thế là quá đáng.

“Căn nhà tốt như này, cũng chỉ có người có thân phận có địa vị như con và mẹ mới xứng ở, để cái nhà nghèo như dì ba con ở, thật sự là lãng phí.”

Lời này của Lâm Quế, bỗng khiến Đường Tâm Như an tâm không ít.

“Tâm Như, con mau gọi cho người bạn học đó của con, bảo cậu ta hẹn Lâm Chí Cường ra ngoài, hợp tác với công ty Đỉnh Phong mới là quan trọng nhất.” Lâm Quế lại nói, chỉ cần lần này có thể hợp tác được với công ty Đỉnh Phong, vậy về đến Trung Hải, bà ta có thể vứt chữ phó trong chức phó tổng giám đốc của mình đi, dễ dàng thăng chức rồi.

“Dạ, con bây giờ gọi.” Đường Tâm Như gật đầu, tuy không tình nguyện, nhưng cô ta cũng hiểu, đây là cơ hội trở mình duy nhất của Lâm Quế.

Rất nhanh, điện thoại được kết nối.

“Tâm Như, cậu thế nào lại nhớ mà gọi điện cho tôi rồi?” Giọng nói ở đầu dây bên kia, rõ ràng rất bất ngờ.

Có điều phản ứng của Đường Tâm Như lại có hơi lạnh nhạt, cô ta không có trả lời vấn đề của người đầu dây bên kia, mà hỏi thẳng vào vấn đề: “Cảnh Hạo, cậu bây giờ còn làm việc ở Đỉnh Phong không?”

“Còn, Tâm Như, tôi bây giờ đã là giám đốc của bộ phận nhân sự của công ty Đỉnh Phong rồi.” Trong ngữ khí của Cảnh Hạo mang theo sư phô trương nồng đậm.

“Vậy cậu cho quen Lâm Chí Cường không?”

“Lâm tổng?” Cảnh Hạo kinh ngạc: “Tâm Như, cậu tìm Lâm tổng của chúng tôi làm gì?”

“Cậu đừng hỏi gì cả, cậu nói có quen hay không thôi.” Đường Tâm Như có hơi mất kiên nhẫn nói.

“Quen quen, Lâm tổng là người tổng phụ trách của công ty chúng tôi, chức giám đốc của bộ phận nhân sự này của tôi chính là Lâm tổng đề bạt lên.” Cảnh Hạo vội nói, chủ tịch của công ty Đỉnh Phong, từ khi thành lập đến nay thì chưa từng xuất hiện, cho nên một việc của công ty Đỉnh Phong đều do tổng giám đốc Lâm Chí Cường này phụ trách.

Ở công ty Đỉnh Phong, Lâm Chí Cường có quyền uy tuyệt đối.

“Nếu cậu quen Lâm Chí Cường, vậy nhờ cậu hẹn anh ta ra ngoài, cùng chúng tôi ăn bữa cơm chắc không khó nhỉ?” Đường Tâm Như nói thẳng mục đích.

“Khó thì không khó, nhưng Lâm tổng anh ta…” Cảnh Hạo muốn nói Lâm Chí Cường mấy ngày nay rất bận, nhưng lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì bị Đường Tâm Như trực tiếp cắt ngang: “Không nhưng nhị gì hết, cứ quyết thế đi, 7 giờ tối mai, tôi muốn nhìn thấy cậu và Lâm Chí Cường ở nhà hàng Thiên Nga Trắng.”

  • Đọc [ 52 ]