Đỉnh Cấp Rể Quý - Chương 299

Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 299

CHƯƠNG 299: LÂM QUẾ NGẠO MẠN

“Giúp cái gì cơ?” Lâm Như Tuệ theo bản năng hỏi.

“Em không cần phải quan tâm là bận cái gì, mau gọi Nhược Y dậy cho chị.” Lâm Quế đã có chút mất kiên nhẫn, nói xong liền muốn đi gọi Hạ Nhược Y còn đang chìm trong giấc ngủ dậy.

“Nhược Y đang ngủ, đừng làm phiền cô ấy.”

Lúc này, Trần Dật Thần lạnh nhạt mở miệng nói.

“Ngủ cái gì mà ngủ? Giờ này mà còn ngủ nữa à? Nó ngủ quan trọng hơn hay giúp tôi quan trọng hơn hả?” Lâm Quế trừng Trần Dật Thần một cái, sau đó ngang ngược lại vô lý đẩy Lâm Như Tuệ ra, tính tự mình gọi Hạ Nhược Y dậy.

Nhưng bà ta còn chưa đi được mấy bước, cánh tay đã bị Trần Dật Thần túm lại, lúc này, sắc mặt Trần Dật Thần đã có chút lạnh lẽo: “Bà nghe không hiểu tiếng người à? Tôi nói là Nhược Y đang ngủ, có chuyện gì thì đợi cô ấy ngủ dậy rồi nói sau !”

Hạ Nhược Y vừa mới truyền dịch xong, tình trạng cơ thể vẫn còn rất yếu ớt, đang là giai đoạn cần nghỉ ngơi nhiều, đừng nói là Lâm Quế, cho dù có là ông trời xảy ra chuyện đi nữa, khéo cũng phải ngoan ngoãn mà chờ ấy chứ !

“Đồ rác rưởi, bà đây có phải nể mặt mày quá rồi không ?!” Lâm Quế trừng lớn hai mắt, lửa giận trong lồng ngực nhất thời như muốn tràn cả ra ngoài.

“Chị Quế, chị đừng tức giận !” Mắt thấy hai người chuẩn bị cãi nhau tới nơi, Lâm Như Tuệ vội vàng đứng lên can ngăn.

Lâm Quế đẩy phắt tay Lâm Như Tuệ ra, chỉ vào mũi Lâm Như Tuệ mà mắng: “Lâm Như Tuệ, em dạy dỗ cái tên rác rưởi này kiểu gì vậy hả, bà đây muốn tìm cháu gái có việc cần nhờ, thì liên quan quái gì tới tên rác rưởi này, cậu ta dựa vào cái gì mà chặn bà đây hả !”

“Nhược Y là vợ của tôi.”

Trần Dật Thần lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Quế một cái

“Mày……” Lâm Quế tức đến thiếu chút nữa nôn ra máu.

“Trần Dật Thần, cậu bớt nói hai cậu đi !” Lâm Như Tuệ trừng Trần Dật Thần một cái, sau đó nói: “Chị Quế, hai ngày trước Nhược Y bị thương, bây giờ cơ thể vẫn còn rất yếu, cần phải nghỉ ngơi, nếu như chị có việc, có thể đợi nó tỉnh dậy rồi lại hỏi……”

“Nghỉ ngơi? Nghỉ ngơi cái gì mà nghỉ ngơi !”

“Nó bị thương thôi mà, có phải chết rồi đâu !”

“Việc của tôi quan trọng hay là chút xíu thương tích của nó quan trọng hả !”

“Chỉ cần ngày hôm nay nó chưa chết, thì nhất định phải bò dậy làm cho xong chuyện của tôi.” Lâm Quế cao giọng hò hét, một bộ ngang ngược không thể nói lý.

Trần Dật Thần siết chặt nắm tay, trong mắt là lửa giận hừng hực, nếu không phải sợ thu hút quá nhiều người đến, ồn áo khiến cho Hạ Nhược Y không ngủ được, thì anh thật muốn cho Lâm Quế vài cái bạt tai.

Lâm Như Tuệ cũng bị chọc tức muốn phát điên, chẳng qua bà vẫn cố kiềm chế bản thân.

“Chị Quế, bây giờ Nhược Y đã không còn là người phụ trách dự án Núi Ngọc Tuyền nữa rồi, sợ rằng không tác động gì được đến Lâm Chí Cường bên kia đâu……”

“Lâm Như Tuệ, cô có ý gì !” Lâm Như Tuệ còn chưa nói hết câu, đã bị Lâm Quế tức tối cắt ngang: “Chẳng phải hồi trước cô nói nó là người phụ trách của dự án Núi Ngọc Tuyền à, sao bây giờ lại không phải rồi !”

“Chị Quế, trước kia Nhược Y quả thật là người phụ trách của dự án Núi Ngọc Tuyền, nhưng mấy hôm trước, bên nhà chúng ta và nhà họ Hạ nảy sinh một vài mâu thuẫn nhỏ, thế nên nó đã bị người khác đẩy khỏi vị trí người phụ trách dự án này rồi.” Lâm Như Tuệ cười khổ giải thích, bà ta cũng muốn khoe khoang trước mặt Lâm Quế lắm chứ, khổ nỗi hiện thực không cho phép thôi.

“Cái gì ?! Bị người khác đẩy ra khỏi vị trí á !” Lâm Quế sắp bị chọc tức phát điên rồi, náo loạn nửa ngày trời, bây giờ hóa ra Hạ Nhược Y đã chẳng còn là người phụ trách dự án Núi Ngọc Tuyền nữa rồi, thế thì bà ta còn tìm Hạ Nhược Y giúp cái lông gì nữa chứ.

“Chị Quế, chị đừng sốt ruột, Nhược Y không giúp được chị, nhưng cái tên rác rưởi kia thì có thể đấy.” Lâm Như Tuệ chỉ chỉ Trần Dật Thần.

“Cậu ta á?” Lâm Quế nghi ngờ nhìn Trần Dật Thần một cái.

Lâm Như Tuệ gật gật đầu: “Cái tên rác rưởi đó là bạn học cùng đại học với Lâm Chí Cường đấy, lúc trước Nhược Y nhà chúng ta được phụ trách dự án Núi Ngọc Tuyền, cũng là nhờ cậu ta nói giúp với Lâm Chí Cường mới được đấy.”

Vừa nghe Lâm Như Tuệ nói thế xong, Lâm Quế nhất thời phản ứng lại được, chẳng trách Hạ Nhược Y lại có thể trở thành người phụ trách dự án Núi Ngọc Tuyền, ra là có tầng quan hệ của Trần Dật Thần này.

“Nếu mày đã là bạn học cùng đại học với Lâm Chí Cường, thì tối mai hẹn cậu ta ra gặp mặt cho tao.” Lâm Quế dùng giọng điệu ra lệnh nói.

“Dựa vào cái gì chứ?” Trần Dật Thần cười lạnh một tiếng, cái mụ Lâm Quế này thật xem anh là bùn đất, có thể mặc người nhào nặn đấy à?

“Cái gì mà dựa vào cái gì chứ? Bà đây có việc nhờ mày, đó là vinh hạnh của này, người khác muốn giúp bà đây, bà đây còn không thèm để vào mắt ấy.”

“Thế thì bà đi mà tìm người khác giúp đi.” Trần Dật Thần lạnh lùng liếc Lâm Quế một cái, nếu như Lâm Quế biết đường khép nép năn nỉ cầu xin anh, chưa biết chừng anh còn có thể cho bà ta chút thể diện, nhưng với cái thái độ này của Lâm Quế, đến quan tâm anh cũng lười không thèm quan tâm tới bà ta.

“Mày nói thế mà được à ! Tao là dì cả của mày đấy, mày là cháu rể tao, chúng ta là người một nhà mà, không phải mày nên kính trên nhường dưới một chút à ?!” Lâm Quế lẽ thẳng khí hùng hỏi.

Trần Dật Thần bật cười lạnh, Lâm Quế xem như đã cho anh được tận mắt trông thấy cái gì gọi là nịnh bợ thành thói rồi, lúc trước mắng anh thì một câu lại một câu người ngoài, bây giờ cần anh giúp đỡ, lại lập tức thành người một nhà rồi.

“Trần Dật Thần, con giúp dì cả con một chút đi, dì cả con nhưng là tổng quản lí tập đoàn Trung Thịnh đấy, con mà giúp được cho bác ấy, bác ấy nhất định sẽ không đối xử tệ bạc với con đâu.” Lâm Như Tuệ bên cạnh cũng mở miệng khuyên giải, tuy không vừa lòng với thái độ vênh váo huênh hoang của Lâm Quế, nhưng chức vị của Lâm Quế quả thực bày ra đó, Trần Dật Thần nếu như lấy lòng được Lâm Quế, về sau hai nhà thường xuyên qua lại, Lâm Quế tất nhiên sẽ không thể bạc đãi nhà bọn họ được.

“Trần Dật Thần, anh cũng nghe dì ba nói đó, anh hình như đang làm giao hàng hả, đã như vậy, nếu lần này anh giúp mẹ tôi hẹn gặp được Lâm Chí Cường, thì tôi sẽ bảo mẹ tôi cho anh cơ hội được đến làm việc ở tập đoàn Trung Thịnh.” Đường Tâm Như cũng nhịn không được phải mở miệng, có điều giọng điệu nghe cứ như là đang bố thí vậy.

“Đã nghe thấy chưa? Thứ rác rưởi này, chỉ cần mày giúp được cho tao, thì tao sẽ để mày đến tập đoàn Trung Thịnh của bọn tao làm việc, tập đoàn Trung Thịnh của bọn tao nhưng nằm trong top 500 thế giới đấy, so với cái công việc giao hàng của mày chắc chắn là tốt gấp trăm gấp nghìn lần rồi.” Lâm Quế hất cằm lên thật cao, dựa theo suy nghĩ của bà ta, chỉ cần Trần Dật Thần không ngốc, nhất định sẽ biết nên lựa chọn thế nào.

Trần Dật Thần lạnh mặt, không nói gì, cho dù có là chủ tịch tập đoàn Trung Thịnh đích thân tới đây mời anh, anh cũng không thèm liếc mắt lấy một cái, chứ huống chi là hạng lâu la như Lâm Quế này.

Thấy Trần Dật Thần không nói gì, Đường Tâm Như không khỏi hơi cuống lên: “Thế nào, anh không tin mẹ tôi à?”

“Mẹ tôi là tổng quản lí tập đoàn Trung Thịnh đấy, bà ấy muốn sắp xếp cho một người vào công ty, quả thực dễ như trở bàn tay.”

“Vậy à?”

“Thế kêu bà ta sắp xếp cho tôi làm chủ tịch tập đoàn Trung Thịnh thì có được không?” Trần Dật Thần cười lạnh trả lại một câu.

“Mày cái đồ rác rưởi này, còn mơ làm chủ tịch tập đoàn Trung Thịnh của bọn tao ấy hả ?! Cũng không tè thử một bãi mà soi xem mình là ai ! Ngữ mày có làm bảo vệ, tập đoàn Trung Thịnh bọn tao cũng còn chê ấy chứ !” Lâm Quế sắp bị chọc tức chết rồi, bà ta không ngờ Trần Dật Thần lại không biết điều như thế.

“Đúng là mơ tưởng hão huyền !” Đường Tâm Như cũng bị chọc tức không nhẹ.

“Đã nói xong hết chưa? Nói xong rồi mấy người có thể cút !” Trần Dật Thần lạnh lùng nhìn hai người một cái, nếu bọn họ còn tiếp tục ầm ĩ như vậy nữa, thì sợ rằng Hạ Nhược Y sẽ bị đánh thức mất.

“Lâm Như Tuệ, cô xem thái độ của cậu ta kìa……”

“Chị Quế, tính tình Trần Dật Thần vẫn vậy đấy, chị bao dung cho nó một chút.” Lâm Như Tuệ cười cười, quả thực không biết phải làm sao, trước kia bà ta vẫn còn có biện pháp với Trần Dật Thần, chứ bây giờ Trần Dật Thần căn bản chẳng để bà ta vào mắt.

“Được rồi, tao cũng không muốn lãng phí thời gian với cái thứ rác rưởi như mày nữa.”

  • Đọc [ 63 ]