Công Tử Khuynh Thành - Quyển 1 - Chương 4-1

Công Tử Khuynh Thành

Quyển 1 - Chương 4-1

Hơn nửa đêm......

Một bàn tay lạnh lẽo......

Lâm Trì túm lấy cánh tay kia, đang chuẩn bị ném hắn qua vai, thì một âm thanh lạnh lẽo truyền tới.

”Tiểu thư.”

Lâm Trì bỗng nhiên quay đầu: “Sách Đồng? Tại sao là ngươi? Sư phụ ta đâu?”

Đối diện Lâm Trì là một nam tử áo đen lặng lẽ đứng trong bóng tối, toàn
thân tản ra loại khí tức người sống chớ lại gần, nhưng nếu không nhìn
thấy hắn, thì sẽ không nhận ra người này đang tồn tại.

”Hắn đang ở bên ngoài.” Dừng một chút, Sách Đồng lại nói, vô cùng ngắn gọn: “Ta tới đón người.”

Lâm Trì “Nha” một tiếng, buông tay ra.

Bởi vì hơi thở quá quen thuộc, nên khi đối phương đến gần, nàng vẫn chưa phát hiện ra sự hiện diện của hắn.

Chỉ là, vừa nhìn thấy Sách Đồng, bụng nàng liền nhịn không được réo ầm ỹ......

Từ sau trận huyết chiến giữa đại sư tỷ và sư phụ, sư tỷ đơn phương giải
trừ quan hệ thầy trò, chỉ có Sách Đồng vẫn len lén cất giấu ăn ngon đưa
cho nàng lúc nàng đói bụng.

Bất quá, nếu như năm đó không
phải sư phụ xuống núi liền đi hơn mười ngày, hại nàng ăn sạch lương thực dự trữ, phải ra ngoài tìm đồ ăn, thì nàng sẽ không nhặt được Sách Đồng
đen như hòn than đang run lẩy bẩy núp trong một đống đồ lộn xộn.

Nương theo ánh trăng, Lâm Trì ngắm bóng dáng băng sơn, ngọc thụ lâm phong của Sách Đồng hiện tại...... không khỏi có cảm giác vui lây.

Dưới bóng đêm, cặp mắt đen nhánh của Sách Đồng lóe sáng khác thường: “Tiểu thư, trên người ngươi......”

Lâm Trì không thoải mái kéo kéo quần: “Sao vậy? Rất khó coi? Ta cũng cảm thấy..... hành động rất bất tiện.”

Chỉ nghe “Xoẹt” một tiếng, tà váy mỏng manh đã bị xé rách, Lâm Trì điều
chỉnh góc độ một chút, dùng tà váy đã xé ra buộc vào chân quần, trong
nháy mắt mỹ nhân mặc la quần biến thành...... ngư dân mò cá.

Sách Đồng: “......”

”Được rồi.” Lâm Trì hài lòng vỗ vỗ ống quần, “Ta đi thôi!”

Nàng nhẹ nhàng nhảy qua tường.

Dưới tàng cây, một nam tử mặc áo xám đội đấu lạp đang lẳng lặng đứng, hai chân thỉnh thoảng đi qua đi lại.

Thấy hai người xuất hiện, nam tử áo xám dùng đầu ngón tay hất đấu lạp, lộ ra khuôn mặt vô lại mười phần cười bất cần đời: “Tiểu Trì! Ai u, trở nên
xinh đẹp rồi! Quần thụng ở đâu ra vậy, thoạt nhìn không tệ lắm! Tới đây, cho sư phụ nhìn xem có bị thương ở đâu không!”

Nói xong, đôi tay ông ôm gương mặt trái xoan của Lâm Trì, xoa nắn.

Lâm Trì: “......”

Sở thích của sư phụ thật là đáng ghét......

Một bên, Sách Đồng lạnh lùng mở miệng: “Nếu không đi nhanh sẽ bị phát hiện.”

”Ta biết mà, ta biết mà.” Nam tử mặc áo xám nheo mắt lại cười, “Cho nên chúng ta không đi.”

Lâm Trì, Sách Đồng: “Cái gì? (Cái gì?)”

Nam tử mặc áo xám móc ra một tờ giấy từ trong lòng ngực, dùng tốc độ cực nhanh dính vào mặt Sách Đồng.

Sách Đồng đen mặt lấy xuống xem.

Lệnh Truy Nã.

Nam tử áo xám chép chép miệng: “Tiểu Trì, con bị truy nã, Hình bộ đích thân ra lệnh, bức họa đã được dán khắp Bắc Chu rồi!”

Lâm Trì đoạt lấy xem, hình trong lệnh truy nã vẽ giống như đúc, chính là hình ảnh ngày đó nàng vén tóc nhìn về phía Đỗ Nhược.

...... Là Đỗ Nhược vẽ.

Nhìn xuống dòng dưới, treo giải ba ngàn lượng.

Nam tử áo xám tiếp tục cười nói: “Tên tiểu tử đó muốn tìm con đến điên rồi, nếu bây giờ con đi ra ngoài thì chỉ có một kết quả...... Chính là
bị hắn tóm lại, nhưng mà, ách, chẳng lẽ ta nên nói con nên bị hắn tóm
lại?”

Lâm Trì nhìn bức họa chằm chằm, có vẻ không chấp nhận
được: “...... Tóm lại con vừa mới vượt ngục một lần, con không muốn thử thêm lần nữa đâu.”

Nam tử mặc áo xám buông tay: “Vậy thì con đành chịu ủy khuất ở lại Vô Mặc Sơn trang đi, đây là nơi duy nhất
Lệnh Truy Nã không có hiệu lực.” Nói xong, ông tiến lại gần, “Nghe nói
Mạch Khinh Trần rất thích con?”

Không đợi Lâm Trì đáp lại, Sách Đồng đã cướp lời: “Ông muốn làm gì?”

Nam tử áo xám khụ khụ hai tiếng: “Gần đây đầu ta hơi đau...... Chuyện
đó, ta có thể dùng thân phận nhạc phụ tới đưa sính lễ không? Dĩ nhiên!
Ta tuyệt đối tin tưởng Tiểu Trì sẽ dễ dàng trốn thoát được thôi!”

Lâm Trì: “...... Sư phụ, lúc trước người cũng dùng cách này bán đại sư tỷ sao?”

Sách Đồng bổ sung: “Sau đó đại sư tỷ đánh ông gãy ba cái xương sườn, giải trừ quan hệ thầy trò.”

Sắc mặt nam tử áo xám xanh lét: “Này này, các ngươi chưa nghe nói qua mắng
chửi người không nên vạch khuyết điểm sao? Hiếm khi thấy hai ngươi kẻ
xướng người họa nha!”

...... Các ngươi nghĩ lão tử bị gãy xương sườn không đau sao?

”Thôi.” Nam tử áo xám than thở, sờ đầu Lâm Trì, “Dù sao con trước nên tạm thời ở lại chỗ này, đợi mọi chuyện lắng xuống sư phụ trở lại đón con.”

Lâm Trì vội nói: “Nhưng mà, sư phụ, còn chuyện kia......”

Nam tử áo xám lại xoa đầu nàng: “Còn nhiều thời gian, trước gắng gượng qua
truy nã rồi tính sau.” Nói xong, ông quay đầu lại nói với Sách Đồng:“Chúng ta đi thôi!”

Sách Đồng không buồn động đậy dù chỉ một ngón tay.

Nam tử áo xám buồn bã: “Được rồi được rồi, các ngươi muốn đi thì đi thôi...... Chỉ có ta cô đơn một mình......”

Trong đầu ông nhanh chóng lướt qua cảnh tượng trước kia.

Trên bàn đá đặt nửa đĩa vải, ông thong thả lột một quả thả vào miệng.

Tiểu đồ đệ của ông quay sang nhìn ông không chớp mắt.

Ông lột vỏ một quả khác, rồi đưa trái vải trắng noãn tới khóe miệng tiểu đồ đệ, Tiểu đồ đệ hài lòng há to miệng, ông nhanh tay nhét quả vải vào
trong miệng mình ăn hết.

Tiểu đồ đệ cắn môi, tội nghiệp tiếp tục nhìn ông.

Ông lại lột thêm một trái khác, lặp lại chiêu cũ, nhưng vừa mới đưa tới
trước miệng tiểu đồ đệ, tiểu tử kia liền “Phốc......” một tiếng,
nước miếng phun ra, sau đó nghiêm túc nói với ông: “Sư phụ, người mau
ăn!”

...... Đột nhiên có chút hoài niệm những chuyện đã xảy ra......

Chẳng lẽ ông thật sự già rồi?

  • Đọc [ 90 ]