Chiến Thần Bất Bại - Chương 39: Hắc Hồn

Chiến Thần Bất Bại

Chương 39: Hắc Hồn


"Thanh kiếm này đã đi cùng Hạc chân nhân suốt một đời người, nó có sự mẫn cảm trời sinh với võ học Hạc phái. Ta có thể cảm ứng được có người luyện thành Hạc thân kình tầng thứ hai là nhờ thanh kiếm này. Mang nó theo, nó có thể giúp ngươi tìm được đối phương. Ta không biết rốt cuộc đối phương là ai, nhưng ta tin tưởng năng lực của ngươi. Nếu ngay cả ngươi cũng không cứu nổi Hạc phái vậy thì nó nhất định sẽ bị hủy diệt."

"Đi đi, nói lời từ biệt với mẹ ngươi đi."

Ánh mắt Hạc lão thâm thúy đầy cơ trí, trên gương mặt đầy nếp nhăn là nụ cười nhã nhặn.

Hạc đeo kiếm lên thắt lưng bạc, vuốt nếp nhăn trên quần áo, trên người không dính một hạt bụi, sắc mặt hắn lại trở nên trầm tĩnh, hắn cung kính thi lễ với Hạc lão sau đó dứt khoát xoay người rời đi.

Thiếu niên mặc áo trắng mang theo thanh kiếm rời đi, đi xuống dọc theo đường núi uốn lượn, ung dung ưu nhã, gió núi thổi tóc trắng tung bay, khuôn mặt ôn nhuận nhuận như ngọc, trầm tĩnh mà kiên nghị.

Đệ tử Hạc phái trên đường đi nhìn hắn với ánh mắt rất phức tạp.

Đối mặt với bóng người sừng sững như kiếm này, tất cả lời nói dường như cũng trở nên yếu ớt vô lực.

※※※※※※※※※※※※※

Nếu nói về quy mô thì thư viện của Thiên Tinh cũng kém xa Bắc Yên. Các đời hiệu trưởng của Bắc Yên dường như đều thích lưu trữ đến phát cuồng, đời đời như vậy đã tạo nên một thư viện có quy mô kinh người.

Quyền hạn trong thư viện có phân chia rất nghiêm ngặt, nhưng Hàn Băng Ngưng có quyền hạn tối cao, nàng có thể tùy ý xem bất cứ điển tịch nào. Nơi này rất ít người, rất yên tĩnh, là nơi Hàn Băng Ngưng thường giết thời gian.

Có điều hôm nay nàng tới đây không phải để giết thời gian.

Nàng không ngừng rút sách trên kệ ra sau đó lại đút vào, cả trưa nàng đều làm chuyện này.

Bỗng dừng bước, ánh mắt bị cuốn sách cổ ở trong tay hấp dẫn.

"Nhập ma, trạng thái đặc thù mà con người rơi vào khi tâm tình tiêu cực bộc phát trong hoàn cảnh cực đoan. Thực lực của người nhập ma sẽ tăng mạnh, bản năng sẽ chi phối thân thể, các tâm tình tiêu cực như giết chóc, bạo lực sẽ chiếm chủ đạo."

Xác suất nhập ma của người bình thường rất nhỏ.

Những người dễ dàng nhập ma có hai loại, một là huyết mạch đặc thù, hai là võ giả hắc ám.

Hàn Băng Ngưng đọc từng câu từng chữ, việc Đường Thiên nhập ma khi chiến đấu với Mặc Giáp Thiết Tê ngày hôm đó để lại cho nàng ấn tượng rất sâu sắc.

Trên người Đường Thiên đầy những bí ẩn cứ chỉ như trùng hợp, thế nhưng dần dần Hàn Băng Ngưng có cảm giác những trùng hợp này nhất định không phải là trùng hợp.

Võ giả hắc ám? Hàn Băng Ngưng nghĩ đến vẻ hơn hớn của Đường Thiên thì không khỏi lắc đầu, tên như vậy sao có thể đạt đến võ giả hắc ám?

Vậy cũng chỉ còn huyết mạch đặc thù!

Lẽ nào Đường Thiên có một huyết mạch rất đặc thù sao?

Hàn Băng Ngưng ngây ra tại chỗ.

※※※※※※※※※※※

Bích Chiểu Trúc Hải.

Đường Thiên đang bay qua bay lại trong rừng trúc, hai chân hắn thỉnh thoảng chạm khẽ vào cành trúc, mượn lực đàn hồi vọt đến phía trước. Động tác của hắn không thể nói là đẹp nhưng tốc độ cực nhanh, mỗi bước đều rất chuẩn xác. Nếu gặp phải ong lá trúc thì hắn sẽ dùng Toái Ảnh Chưởng đánh rơi chúng.

Dưới hoàn cảnh của Bích Chiểu Trúc Hải, Toái Ảnh Chưởng và khinh công đều tiến bộ rất nhanh.

Mấy ngày trước, hắn ngưng tụ ra được con hạc nhỏ thứ hai, Đường Thiên nhận ra con hạc thứ hai này hoàn toàn không nghe theo ý của hắn, dù Đường Thiên có thôi động thế nào nó cũng chẳng thèm nhúc nhích. Trong thẻ hồn tướng Hạc Khí Quyết cũng không có thể ngộ liên quan đến việc này, hắn hỏi lão Ngụy thì lão Ngụy cũng mù tịt.

Đường Thiên liền quẳng chuyện này sang một bên. Nhưng sau đó khi luyện khinh công Đường Thiên phát hiện ra sức chịu đựng của mình đã tăng lên.

Đường Thiên đang nhảy nhót giữa rừng trúc đột nhiên dừng lại, hắn xem giờ, sao hôm nay Niếp Niếp vẫn chưa tới?

Bình thường thì lúc này Niếp Niếp đã tới từ lâu, sao hôm nay vẫn chưa tới? Sẽ không gặp chuyện gì trên đường chứ?

Trong lòng Đường Thiên hơi lo lắng, chân hắn khẽ động, thân hình gập lại, tiến sâu vào trong rừng trúc. Hắn biết nhà Niếp Niếp ở đâu, hắn quyết định đi xem thử.

Tư thế của Đường Thiên nhìn chẳng ra sao nhưng tốc độ rất nhanh, đặc biệt là chân lực của hắn duy trì được rất lâu, một hơi thở hắn có thể đi được rất xa, trên đường cũng không cần lấy hơi.

Bỗng phía trước vang lên tiếng chửi mắng và tiếng đao kiếm.

Mắt Đường Thiên đột nhiên sáng rực, hai chân giẫm bước không chút chần chừ, thân ảnh hắn tạo thành một chuỗi tàn ảnh trong không khí.

Một nhà trúc nhỏ nhanh chóng hiện ra trước mắt hắn.

Đây là nhà Niếp Niếp!

Đường Thiên không lao bừa ra, hắn nheo mắt, khom eo, yên lặng vén lá trúc ra.

Mẹ Niếp Niếp vung kiếm, cố chặn một người áo đen. Trên mặt người áo đen là một chiếc mặt nạ màu đen, chỉ lộ ra đôi mắt, hắn dùng song đao, đao pháp âm hàn quỷ dị âm hàn, đao mang lạnh lẽo tựa như băng tuyết. Xung quanh người áo đen có một đám hoa tuyết trôi nổi.

Mẹ Niếp Niếp đã đuối sức nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, quyết không lùi bước. Niếp Niếp co mình trong góc, trên mặt đầy vẻ sợ hãi nhưng lại không dám khóc vì sợ mẹ phân tâm.

Ánh mắt Đường Thiên đầy vẻ nghiêm túc, hắn lấy Hắc Thiết quyền sáo từ Thủy Bình Vũ Quỹ ra một cách yên lặng.

Rõ ràng đây là lần đầu tiên Đường Thiên tham gia trận chiến như thế này nhưng trong lòng hắn không chút sợ hãi mà lại vô cùng tỉnh táo. Hắn lặng lẽ đeo Hắc Thiết quyền sáo, lặng lẽ tiến tới gần như một con báo, chờ thời cơ ra tay.

Kiếm thế của mẹ Niếp Niếp ngày càng chậm chạp yếu ớt, hoa tuyết mà song đao của đối phương tạo ra ngày càng dày đặc, hơi lạnh thấu xương.

Người mặc áo đen sáng mắt lên, quát lớn một tiếng, song đao hợp nhất, một đao mang hình lưỡi liềm nhanh chóng chém xuống!

Mẹ Niếp Niếp kinh sợ.

Nhưng đúng vào lúc này hai chân Đường Thiên phát lực, thân hình bắn ra như tên rời nỏ.

Người mặc áo đen nhận ra, nhưng song đao hợp trảm là đòn sát thủ của hắn, để có thể một đòn giết địch chiêu này của hắn không giữ lại chút lực nào, ánh mắt hắn tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Mẹ Niếp Niếp thấy Đường Thiên thì trên gương mặt tuyệt vọng lộ ra thần thái kinh người, kiếm thép trong tay không lùi mà vung tới.

Keng!

Đao kiếm va chạm, kiếm thép vỡ vụn.

Một tia chớp chói mắt xé rách không gian, đánh thẳng vào eo người áo đen.

Thiểm Điện Sát!

Người áo đen kêu thảm, trong đầu Đường Thiên trống rỗng, nắm đấm hắn đánh xối xả vào người người áo đen như mưa theo bản năng.

Người áo đen giống như bao cát, văng ra xa, ngã xuống đất, không nhúc nhích.

"Cẩn thận!" Gần như cùng lúc, Niếp Niếp kinh hô, giúp cho tinh thần Đường Thiên tỉnh táo lại.

Bước hắn hơi chệch sang một chút, đao mang lạnh lẽo bay sát qua thân thể của hắn, tạo nên một vết rách trên quần áo.

" Địch Hàn!"

Đường Thiên kêu lên, vẻ mặt giận dữ, nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Địch Hàn. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Cách tấn công này hắn vừa mới lĩnh giáo mấy ngày trước, hôm nay gặp phải hắn liền nhận ra ngay.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, cành trúc đu đưa, không có gì lạ.

Đường Thiên không dám bất cẩn, địa hình thế này cực kỳ thuận lợi với phương thức chiến đấu của Địch Hàn.

Mẹ Niếp Niếp lảo đảo nhổm lên, gỡ một ống trúc từ thắt lưng xuống, từ bên trong có một con ong xanh to bằng đầu ngón tay bay ra, ong xanh lượn quanh một vòng, mẹ Niếp Niếp thở hắt ra: "Hắn đi rồi."

Phù, Đường Thiên thở ra một hơi, đặt mông ngồi xuống đất. Vừa nãy khi thần kinh căng thẳng thì không có cảm giác gì nhưng giờ chiến đấu xong thì tay chân rất bủn rủn. Nhưng chẳng hiểu sao dù vừa trải qua trận chiến sinh tử nhưng Đường Thiên cũng không cảm thấy quá sợ hãi.

Lúc này Niếp Niếp mới bật khóc.

Mẹ Niếp Niếp cầm kiếm đi đến chỗ người áo đen bị Đường Thiên giết chết, dùng kiếm gẩy mặt nạ của người áo đen ra, một gương mặt có tướng mạo phổ thông. Người áo đen hoàn toàn không có khí tức gì, chỗ bị Đường Thiên đánh trúng xuất hiện một lỗ thủng như bị đao kiếm đâm chém. Dưới tình thế cấp bách Đường Thiên không chút chần chừ dùng thủ pháp của Hạc thân kình.

"Chuyện gì vậy?" Đường Thiên lấy lại sức, đứng lên, đi tới.

Mẹ Niếp Niếp dùng kiếm rạch lớp áo đen ngoài cùng ra, lộ ra một tấm thẻ đồng, trên thẻ đồng có một chữ màu đỏ tươi: Tốt.

Mẹ Niếp Niếp biến sắc, run run nói: "Hắc Hồn!"

"Hắc Hồn?" Lần đầu tiên Đường Thiên nghe thấy cái tên này.

Sắc mặc mẹ Niếp Niếp trắng bệch, thân hình lảo đảo như sắp ngã, lẩm bẩm một mình: "Người của Hắc Hồn...Hắc Hồn..."

"Rất ghê gớm đúng không?" Đường Thiên nhận ra thần thái bất thường của mẹ Niếp Niếp, vội vàng ngắt lời nàng.

Mẹ Niếp Niếp tỉnh táo lại, nàng gượng gạo cười với Đường Thiên: "Lần này đúng là phải cảm ơn ngươi, có điều ngươi cũng tự rước phiền phức vào mình rồi."

"Ta không sao." Đường Thiên lắc đầu.

"Ngươi không hiểu về Hắc Hồn." Giọng nói mẹ Niếp Niếp đầy vẻ cay đắng: "Hắc Hồn là một tổ chức thần bí rất kinh khủng, bọn họ lãnh khốc vô tình, họ là những kẻ săn lùng đầy tai tiếng trong Thiên Lộ, bọn họ có một sự chấp nhất khác thường với bí bảo ngôi sao. Thế lực của họ vượt quá sức tưởng tượng của ngươi, cao thủ của họ rất không tầm thường. Hắc Hồn có lịch sự cực kỳ lâu đời, Hắc Hồn ra đời từ khi Thiên Lộ được phát hiện, là một trong những tổ chức cổ xưa nhất hiện nay."

"Lợi hại đến vậy!" Đường Thiên trợn mắt lên.

"Lần này ngươi giết người của Hắc Hồn chắc chắn bọn họ sẽ không để yên. Ngươi phải thật cẩn thận." Mẹ Niếp Niếp lo lắng nhìn Đường Thiên, nói quả quyết: "Đêm nay ta sẽ đưa Niếp Niếp rời khỏi đây, đến chỗ ca ca của ta."

"Vì sao bọn họ nhắm vào các vị?" Đường Thiên cảm thấy hơi kỳ quái.

Mẹ Niếp Niếp cũng không rõ: "Hình như mục tiêu của bọn họ là Niếp Niếp."

Niếp Niếp đã ngừng khóc, đi đến đây, nó thấy mặt người áo đen đang nằm trên mặt đất liền a một tiếng: "Ta biết hắn. Mấy ngày trước hắn hỏi ta thấy dấu hiệu thập tự bao giờ chưa. Hình như Niếp Niếp từng thấy ở trên tay đại ca ca, nhưng Niếp Niếp rất thông minh, không nói cho hắn biết. Lẽ nào hắn nhìn ra? Nhưng Niếp Niếp giả vờ rất tốt mà..."

Trong lòng Đường Thiên run lên, dấu hiệu thập tự!

Chòm sao Nam Thập Tự!

Mục tiêu của những người này lại là tấm thẻ đồng của chòm sao Nam Thập Tự!

Hắc Hồn... khổ tu bài của chòm sao Nam Thập Tự....

  • Đọc [ 133 ]