Chiến Thần Bất Bại - Chương 330: Sự Sắp Đặt Của Binh

Chiến Thần Bất Bại

Chương 330: Sự Sắp Đặt Của Binh

Tâm Binh trong nháy mắt bị lấp cho tràn đầy.

Ban đêm ở sa mạc dần dần lạnh xuống phảng phất biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, đêm đen buông xuống không còn vẻ hoang vu nữa.

Gió thổi qua sa mạc, như lụa như sương, âm thanh như kèn lệnh, trầm trầm nức nở.

"Gió lên rồi."

Binh khẽ lẩm bẩm, tiếng gió thổi kia như kèn lệnh, làm chiến ý trong lồng ngực lão bốc cháy rừng rực.

Ánh mắt của lão đảo qua mọi người, trong chốc lát bừng tỉnh, giống như trong khói thuốc súng vạn năm trước kia, từng khuôn mặt thật là quen thuộc.

Phù, đây là kề vai chiến đấu a!

Phù, đây là đồng bạn của ngươi a!

Phù, cảm giác này, thật hay...

"Nhìn chung không tới muộn."

Thanh âm ôn nhuận như ngọc vang lên, Hạc giống như một con đại hạc màu đen bay xuống trước mặt mọi người, quần áo toàn thân hắn nát tươm, như thế có thể tưởng tượng những gian nan mà hắn trải qua những ngày này tới mức nào.

Ánh mắt mọi người hướng tới Binh.

"Đại thúc, người sắp đặt đi."

Lời Hạc nói được mọi người tán đồng, trong cả bọn chỉ có Binh là võ tướng, Binh không còn xa lạ gì với những cục diện như thế này. Binh hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên trang nghiêm hẳn lên: "Tốt! Đường Nhất, binh đoàn phía đông là Yến Vĩ doanh giao cho ngươi rồi. Nhiệm vụ của ngươi là cho dù có như thế nào thì cầm cự một giờ."

"Vâng!" Khuôn mặt Đường Nhất không biểu tình, hắn tuân mệnh rồi xoay người đi tập kết toàn bộ binh đoàn Sài Lang, xua quân tiến về phía đông.

Lúc này mọi người mới phát hiện sự biến hóa của Đường Nhất, trong lòng âm thầm lấy làm kỳ.

"Lăng Húc và Hạc, hai người từ phương bắc tới giao cho hai ngươi đấy. Lai lịch hai người này không rõ ràng lắm, các ngươi phải cẩn thận."

Lăng Húc xách ngân thương theo, xoay người ngồi trên Hỏa Liệt điểu, đồng tử màu quả quýt như có lửa bốc lên, lạnh lùng bỏ lại một câu: "Chỉ cần một mình ta là được."

Hỏa Liệt điểu hóa thành một luồng lửa bay nhanh về phía Bắc.

Hạc cười cười bất đắc dĩ, vẫy tay với mọi người rồi như một con đại hạc, bay lên như gió lốc đuổi sát theo Lăng Húc.

"Nhiệm vụ mấy người chúng ta, chính là binh đoàn phương tây kia." Binh nói với bốn người.

A Mạc Lý có chút tiếc nuối: "Đáng tiếc Đường cơ sở còn chưa đi ra! Quá đáng tiếc rồi, Đại địa cuồng đao của võ nam tử hoạt bát mà gã thiếu niên như thần không được nhìn thấy rồi. Oa ha ha, hắn chưa phúc được thấy! A a a! Võ nam tử hoạt bát! Đại địa cuồng đao! Đánh đâu thắng đó!"

A Mạc Lý phấn khích vô cùng, tay khua đao chém không khí.

Mọi người đều trợn tròn mắt.

Tư Mã Hương Sơn hạ giọng đáp: "Không nên tính cái đứa ngu ngốc này vào."

Binh cũng hạ thấp giọng thì thầm đáp lại: "Ta biết rồi."

"Đi thôi."

Binh nhảy lên Thiên Không Hổ.

***

Trận chiến đấu ở Sài Lang Tọa lần trước hấp dẫn được vô số ánh mắt, tuy rằng nó đã trôi qua một tháng, nhưng mà vẫn có không ít người tại quan tâm tới Sài Lang Tọa. Bọn họ quan tâm nhất, đó là Đường Thiên đột nhiên quật khởi.

Nhân vật này như là ẩn số. Nắm trong tay thánh kiếm Ngục Hải, thực lực sâu không lường được, thủ hạ còn có hai gã hồn võ tướng, Sài Lang Tọa bây giờ gom hết vào tay hắn. Lại thêm nữa, là tại Quang Minh võ hội, thế lực này được công nhận mạnh nhất, tiền đồ không thể hạn lượng.

Gần như tất cả mọi người đều cho rằng, Đường Thiên đương nhiên trở thành đệ tử đời thứ ba thành viên trung tâm của Quang Minh võ hội.

Khi Kình Ngư Tọa tạo áp lực tới thì mỗi thế lực nghe thấy đều không cho là đúng. Đừng xem Kình Ngư Tọa là một trong Thập điện Xích Đạo, nhưng mà thời kỳ này ngoại trừ cự đầu như chòm Sư Tử thì Quang Minh võ hội sao còn để ý tới Kình Ngư Tọa? Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Nhưng mà biến hóa kế tiếp lại làm mọi người xem không hiểu.

Diệp Cửu trưởng lão yêu cầu Đường Thiên giao An Hảo kiếm ra, mà các phái trung lập ở chỗ Đường Thiên lại bỏ qua Đường Thiên. Cái này làm mọi người đều cảm thấy không thể lý giải. Đường Thiên tuổi còn trẻ như thế, biểu hiện ra thực lực và thiên phú, làm sao Quang Minh võ hội lại lựa chọn phương thức như vậy.

Nội bộ Quang Minh võ hội không phải là một khối thép, mọi người không ngừng tìm hiểu thì càng lúc càng có nhiều việc hiện ra trước mặt mọi người.

Phái trung lập thực lực mạnh mẽ, nhưng bọn họ đã tìm được người thừa kế, đó chính là Tỉnh Hào. Nếu như Đường Thiên chỉ lẻ loi một mình, bọn họ sẽ dùng hết mọi lực lượng tới che chở Đường Thiên, bồi dưỡng Đường Thiên thành trợ thủ Tỉnh Hào.

Nhưng mà Đường Thiên không chỉ lẻ loi một mình mà có khả năng hình thành một đoàn thể xung quanh hắn.

Lăng Húc và Hạc là hai thiếu niên thiên tài, tình cảm của bốn người bọn A Mạc Lý đối với Đường Thiên còn cao hơn đối với võ hội, lại thêm thánh kiếm Ngục Hải nữa, một binh đoàn, hai gã hồn võ tướng, nhất là Binh, khống mang kinh diễm, chấn nhiếp toàn bộ trưởng lão phái Trung lập.

Đừng quên chòm sao Anh Tiên đang khôi phục nguyên khí, cũng có hậu thuẫn Đường Thiên.

So với Tỉnh Hào, Đường Thiên còn mạnh hơn, vây cánh của hắn đã sơ thành, tự thành nhất phái. Phái Trung lập đã không còn là không gian sinh tồn cho Đường Thiên. Trừ phi, bọn họ lựa chọn Đường Thiên, bỏ qua Tỉnh Hào.

Nhưng mà điều này tuyệt đối không thể xảy ra.

Tỉnh Hào là được những trưởng lão này chăm chút lớn lên, đúng là người thân của họ. Mà Đường Thiên thì sao chứ, hắn đến từ tinh cầu sát biên giới, liên hệ với Quang Minh võ hội nhỏ nhoi đến mức thương cảm.

Dù là trên mặt tình cảm, hay là đấu tranh ở trong võ hội tương lai, bọn họ đều tuyệt không khả năng lựa chọn Đường Thiên.

Mà ánh mắt tinh tế, lão thành của Diệp Cửu chính là nhìn trúng một điểm này, xuất thủ vừa tàn nhẫn vừa chuẩn xác.

Vì vậy mọi người đều thật hiếu kỳ, Đường Thiên sẽ lựa chọn thế nào. Thế mà thật nhanh, tin tức Đường Thiên nguyện ý giao An Hảo kiếm lan truyền làm những người muốn xem náo nhiệt thất vọng vô cùng.

Theo thời gian dần trôi mà song phương vẫn chưa đạt thành hiệp nghị liền làm mọi người lần nữa ngửi được một tia kỳ quái.

Mà về hạn lệnh Xạ thủ Thiên hậu, lặng lẽ truyền lưu trong từng thế lực.

Không lửa làm sao có khói.

Mọi người đều ý thức được, mạch nước ngầm đã vô thanh mạnh động.

Khi Sài Lang Tọa đóng tinh môn thông tới Kình Ngư Tọa, toàn bộ người đang quan tâm Sài Lang Tọa không khỏi rộ lên! Mọi người đều hy vọng được xem náo nhiệt, nhưng mà khi nó chân chính xuất hiện thì mọi người đều lại cảm thấy Đường Thiên ngu xuẩn không biết tự lượng sức mình.

Cho rằng có mấy phần thực lực, có thể khiêu chiến với Quang Minh võ hội sao?

Thực sự là quá cuồng vọng rồi!

Nhưng mà cũng có rất ít người ngoại lệ, tỷ như Tư Mã Tiếu.

"Kỳ thực thời cơ trước mắt rất có lợi đối với Đường Thiên, trong lúc Quang Minh võ hội và Sư Tử vương thế như nước với lửa, cái gã Lôi Ngang kia như thằng điên, thực sự làm người sợ hãi, hơi không cẩn thận thì cứ chờ bị đánh cho hình thần câu diệt đi. Quang Minh võ hội cũng biết, giao chiến cùng cái thằng điên này mà hơi lộ hiện tượng thất bại, đó chính là kết cục hủy diệt đấy."

Tư Mã Tiếu ngẩn người mơ màng. Nếu các thế lực sợ trêu trọc phải một kẻ địch nào nhất thì Sư Tử vương Lôi Ngang tuyệt đối bài danh đệ nhất. Cái gã quái vật này chính là thằng điên, thủ hạ cũng là một đám điên, một đám điên chỉ cần nói chuyện dính tới chiến tranh hai mắt liền tỏa ánh sáng gào thét. Binh đoàn mạnh nhất, nhiều võ tướng nhất, vương cựctối điên cuồng, đây là chòm Sư Tử.

Đối thủ như vậy, mạnh như Quang Minh võ hội cũng có chút sợ. Tuyệt đại bộ phận cường giả Quang Minh võ hội bị điều động dồn dập, điều này ở Thiên lộ đã không phải bí mật từ lâu.

Có thể làm địch nhân kiêng kỵ như thế, bản thân chính là vinh quang a.

"Như vậy hạn lệnh tiễn thánh đại nhân là thật?" Thu Chi Quân hỏi.

"Hẳn là vậy." Tư Mã Tiếu lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa: "Thế nhưng, người như Thiên hậu bận rộn bên kia, tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian với những sự tình không quan trọng, bà làm như vậy, nhất định có thâm ý nào đó. Chỉ là không biết, trong đoàn người Đường Thiên có người nào có liên hệ gì đó với Xạ Thủ tọa. Hơn nữa hạn lệnh của Thiên Hậu rất ý vị sâu xa a. Bà phản đối đại bộ phận Quang Minh võ hội tiến nhập Sài Lang Tọa, rồi lại cho phép một mình Diệp Triều Ca tiến nhập, nhìn qua thì ý tứ có vẻ như coi Diệp Triều Ca là đá mài dao vậy. Chẳng lẽ, Đường Thiên là vãn bối của bà ta? Hoặc là, trong cái đoàn người này, có người là vãn bối của bà? Xem ra phải điều tra thật kỹ một lần."

"Nghe sư đệ nói như thế thì có vẻ như có ý này." Thu Chi Quân gật đầu.

"Diệp Cửu không phải người tầm thường, thủ đoạn của lão, xưa nay tàn nhẫn sắc bén." Tư Mã Tiếu dứt khoát nhấc chân lên, gác trên bàn trước mặt, y nửa nằm nửa ngồi. Bánh ngọt điểm tâm thảy vào trong miệng, nói ê a mơ hồ không rõ: "Yến Vĩ doanh, binh đoàn Trọng Thiết, năm binh đoàn ở Bắc Thiên thập cửu châu đã tới hai rồi. Lại thêm Quảng Ngô và Vĩnh Tiên Trung, thực sự là thủ đoạn sét đánh a!"

Thu Chi Quân ngạc nhiên động dung: "Lực lượng mạnh thật! Thế nhưng như thế khác nào lấy lớn hiếp nhỏ, những người khác trong Quang Minh võ hội không có suy nghĩ gì sao?"

Tư Mã Tiếu cười nhạt: "Người khác cho rằng Hắc hồn đẳng cấp sâm nghiêm, mà không ngờ Quang Minh võ hội khoác lác là quang minh chỉ có hơn chứ không kém. Lấy lớn hiếp nhỏ là việc vô cùng bình thường, ta dám khẳng định qua một hồi nữa Diệp Cửu liền sẽ tuyên bố đám Đường Thiên bn họ là kẻ phản bội Quang Minh võ hội."

Thu Chi Quân trầm mặc không nói.

Tư Mã Tiếu lầm bầm: "Chính là không ngờ được, đám Đường Thiên vậy mà lại có bí bảo làm nhiễu năng lượng, chúng ta không có cách nào xem náo nhiệt rồi. Ngay cả đám tham tiếu cũng không thể thu hồi được, thực sự là uổng phí một trận đại chiến như thế a. Hiện tại chỉ có thể chờ kết quả rồi, Hầy, buồn ngủ rồi, ta ngủ trước một giấc."

Tư Mã Tiếu cứ như thế ngủ ại trên ghế.

Thu Chi Quân chưa ngủ, ngồi bất động như có gì đáng đăm chiêu. Không bao lâu, thủ hạ vội vã tiến đến, thấy Tư Mã Tiếu đang ngủ, liền cầm tin tình báo đưa cho Thu Chi Quân.

Thu Chi Quân nhìn lướt qua, trong lòng thầm khen sư đệ liệu việc chẳng sai chút nào, Diệp Cửu tuyên bố năm người Đường Thiên, A Mạc Lý là kẻ phản bội Quang Minh võ hội, nhưng mà kỳ quái lại chưa ban bố phát nã truy sát lệnh.

Thu Chi Quân hơi trầm ngâm, hắn liền hiểu được đây là Diệp Cửu không dám đắc tội Thiên hậu.

Hắn lắc lắc đầu, không khỏi cảm khái, cái này quả nhiên là thế giới trọng quyền đấu to a.

Rất nhiều thế lực quan tâm trận chiến đấu này đều có cùng một vấn đề, đó chính là bị "Tam giác kim qua" của Binh quấy nhiễu làm toàn bộ năng lượng Sài Lang Tọa ba động, tuy rằng biên độ quấy nhiễu không lớn, nhưng cũng làm cho gần như toàn bộ bí bảo có thể truyền tống hình ảnh mất đi tác dụng.

Một suy nghĩ mọi người đều hiểu ra, đây là chuẩn bị cho Quang Minh võ hội tại quang minh môn a.

Đại thủ bút!

Quan trọng hơn nữa là chuyện này thể hiện đám Đường Thiên đã có chuẩn bị, cái này cũng làm tâm mọi người càng thêm ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể đi thẳng tới hiện trường.

Tiếc là, trước mắt chỉ có thể đợi đến lúc trận chiến đấu này kết thúc.

***

Đường Nhất ngồi ở trên ngựa, khống chế tốc độ ngựa phi, mặt không biểu tình mà đi ở hàng đầu đội ngũ. Ở phía sau hắn, đội hình binh đoàn Sài Lang nghiêm túc, yên lặng vô thanh.

Trường chiến đấu lần trước đối với một binh đoàn gà mờ chính là một lần lột xác chân chính. Đừng cho là chỉ là một trận chiến, hai cái này khác nhau một trời một vực.

Từ đội ngũ đã có thêm sát khí.

Những ngày này Đường Nhất không thả lỏng huấn luyện đối với binh đoàn, mà binh đoàn trãi qua rèn luyện qua chiến hỏa, tiến bộ còn nhanh hơn so với trước đây. Binh sĩ trải qua chiến trường, lý giải đối với huấn luyện càng khắc sâu so với trước đây, bọn họ biết rõ vì cái gì phải có huấn luyện như vậy, huấn luyện cái dạng gì mới có thể đủ trợ giúp bọn họ tồn tại trên chiến trường.

Đường Nhất được thăng làm chuẩn úy, chiến thuật tu dưỡng so trước đây tăng lên rất nhiều, hiệu quả huấn luyện binh đoàn cũng tăng lên rất nhiều.

Bỗng nhiên, hắn ngừng lại.

Sài Lang binh phía sau cơ hồ đồng thời ngừng lại.

Sa mạc ở phía xa xa, có một đám có nhân số tương đương binh đoàn đang chậm rãi tiến vào tầm mắt bọn họ.

  • Đọc [ 69 ]