Chiến Thần Bất Bại - Chương 302: Chuẩn bị cuộc chiến

Chiến Thần Bất Bại

Chương 302: Chuẩn bị cuộc chiến

Đương mùa hoa đào nở rộ làm cả vườn xuân sắc.

Tư Mã Tiếu thăm hỏi mẫu thân, họ đang ngồi ở trong vườn ngắm hoa. Địa vị ở trong tộc theo địa vị của y nước lên thì thuyền lên. Lâm thị mẹ của y, tháng ngày này cũng tốt hơn rất nhiều.

"Ai, ngươi vội thì không cần phải theo mẹ." Lão thái thái lẩm bẩm: "Bây giờ mẹ sống cũng tốt, tháng ngày không phải lo lắng điều gì nữa, Tiểu Vũ theo mẹ là được rồi." Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

"Khó mới về được mà, những năm qua con ở bên ngoài suốt không có thời gian hầu hạ mẫu thân." Tư Mã Tiếu kính cẩn nói, vẻ cợt nhả trong ngày thường bị quét đi sạch sành sanh, chỉ còn dư lại nụ cười hiền hòa ấm áp.

"Xương cốt mẹ còn mạnh lắm." Lão thái thái ngoài miệng tuy nói như thế, nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ: "Thời tiết ngày hôm nay đẹp quá, hoa cũng mới nở rộ, Tiểu Vũ, đi lấy bầu rượu đi, ta muốn uống một ít."

Tiểu nha đầu hầu hạ bên cạnh vội vã xoay người đi lấy rượu.

Tư Mã Tiếu không ngăn cản, lúc y còn thơ ấu, mẫu thân vì nuôi dạy y lớn lên đã tích hàn độc nên thường thường cần uống rượu làm cho ấm huyết dịch trong người. Nhìn mẫu thân dung nhan già cỗi, trong lòng Tư Mã Tiếu dâng lên nỗi chua xót, y vuốt vuốt cái chăn đắp trên đùi mẫu thân: "Trời xuân se lạnh, sương giá mùa xuân nhiều, mẫu thân chú ý sức khỏe."

Trong lòng lão thái thái rất dễ chịu với lời quan tâm của con mình.

Bà bỗng nhiên hỏi: "Nghe nói gần gây vài chi đều tìm đến con hả?"

"Vâng, giá trị của con tăng lên nhiều." Tư Mã Tiếu không giấu diếm mẫu thân, thản nhiên nói.

Lão thái thái ngồi thẳng lên, sắc mặt cũng trở nên trịnh trọng: "Con từ nhỏ đã có chủ kiến, tính tình cũng quật cường. Chuyện của con ta không muốn hỏi. Thế nhưng Tiếu nhi, năm xưa hai mẹ con chúng ta xác thực bị chút oan ức, thế nhưng chuyện đã qua rồi, hãy để cho nó qua đi."

Tư Mã Tiếu nhẹ nhàng đáp: "Mẫu thân vậy cũng đúng, ra đời cũng có hai từ Tư Mã, con sao lại sống chết với bọn họ. Lại nói, sau này nhi tử chưởng quản công việc của tộc, cũng phải giúp tay."

"Đúng là cái lý này, là cái lý này." Lão thái thái gật đầu liên tục, bà chợt cảm giác mình cũng có chút tư thế người chủ bèn nói đùa: "Con nhìn mẹ đi, có như con đã lên làm gia chủ không?"

Đúng vào lúc này, Tiểu Vũ đưa rượu lên, Tư Mã Tiếu rót cho lão thái thái rồi bình tĩnh nói: "Nhi tử muốn làm, đương nhiên là có thể lên làm."

Lão thái thái nghe thấy câu này, kinh ngạc nhìn con trai của chính mình. Tuy rằng nhi tử nhìn qua không có gì thay đổi so với hai năm trước, nụ cười tuy rằng vẫn ôn hòa như cũ, thế nhưng trong sâu thẳm con mắt sáng ngời kia như có thêm một màn sương mờ mỏng vĩnh viễn đoán không ra, đó là sự mài giũa trong những năm tháng khổ cực mà thành.

Trong lòng bà kiêu ngạo đến cực điểm, mặt giãn ra cười bảo: "Đây mới là con trai của ta!"

Lão thái thái uống một ngụm, phất phất tay: "Đi thôi đi thôi, ta uống một lúc nữa rồi thôi."

"Nhi tử bận việc xin đi trước." Tư Mã Tiếu cáo biệt lão thái thái.

Đi ra sân, nụ cười tươi tắn đột nhiên biến mất không còn tăm hơi, ánh mắt chỉ còn lạnh lẽo và âm trầm.

"Chi trưởng, chi thứ phái người đến van cầu tình." Thu Chi Quân nhàn nhạt nói: "Bọn họ trước đó gặp khó, lần này tập kết hết thảy sức mạnh, tiến công Hạt Hổ Cốc."

Tư Mã Tiếu trở lại dáng dấp bất cần đời, cười hì hì hỏi: "Chiến công nào rồi?"

"Bọn họ gặp phải một vị chuẩn quyền thánh." Thu Chi Quân ý nói tới Đường Thiên, nhàn nhạt nói: "Gần như toàn quân hủy diệt."

"Không ngờ được ở chòm sao Hạt Hổ vẫn còn có cường giả đáng sợ như thế!" Tư Mã Tiếu thoáng kinh ngạc.

Thu Chi Quân không cảm thấy kinh ngạc, tin tình báo một vị chuẩn quyền thánh ẩn cư ở Hạt Hổ Cốc hắn từng biết, hắn nhìn Tư Mã Tiếu: "Tại sao bọn họ tiến công Hạt Hổ Cốc?"

"Ta làm sao biết được?" Tư Mã Tiếu xòe tay khuôn mặt đầy vẻ vô lại, thế nhưng cuối cùng không lừa nổi ánh mắt sắc bén như kiếm của sư huynh, đành ha ha cười bảo: "Ta nghe nói Hạt Hổ Cốc có đại mỹ nhân, mấy vị kia biểu ca của ta xưa nay phong lưu, không chừng bọn họ cũng ngẫu nhiên gặp được đấy. Vạn nhất vị quyền thánh này có quan hệ gì đó với đại mỹ nhân, ai, vận khí của bọn họ thực sự là gay go."

Cuối cùng Thu Chi Quân đã hiểu rõ rồi, hắn biết cá tính sư đệ, bước nọ tới bước kia tất có sát chiêu, hóa ra sát chiêu chính thức ở đây.

Cái gì ngẫu nhiên gặp, cái gì vạn nhất, chỉ sợ đều là tác phẩm của sư đệ.

Chi trưởng, chi thứ xong rồi.

Với cá tính của sư đệ, tuyệt sẽ không cho bọn họ cơ hội lấy hơi để thở. Con mồi bị sư đệ nhìn chằm chằm, chưa từng có sống sót, ngoại trừ

Nghĩ tới tin thình báo vừa mới lấy được, Thu Chi Quân đột nhiên cảm giác thấy tâm tình không tệ, khuôn mặt tái nhợt có thêm một phần ý cười.

"Đúng rồi, Ô Thiết Vũ và Hoài Bạch Hoa chết rồi."

Tư Mã Tiếu không để ý lắm mà chỉ cười cợt: "Vị cao thủ nào ra tay?"

"Võ giả giết chết Ô Thiết Vũ gọi là Hạc, giết chết Hoài Bạch Hoa gọi là Lăng Húc."

Thu Chi Quân hứng thú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sư đệ.

Tư Mã Tiếu ngẩn ra, hỏi theo bản năng: "Thủ hạ Đường Thiên?"

"Không sai!" Khóe miệng Thu Chi Quân hiện lên nét ý cười.

Nhìn thấy nụ cười sư huynh, Tư Mã Tiếu có chút tức giận, hừ lạnh một tiếng: "Ta muốn xem tin tình báo cụ thể!"

Sắc mặt Tư Mã Tiếu nghiêm nghị, y xem xong tin tình báo trên tay. Trân chiến giữa Hạc đánh với Ô Thiết Vũ phi thường tỉ mỉ, mà quá trình chiến đấu giữa Lăng Húc và Hoài Bạch Hoa không có bất kỳ chi tiết nhỏ.

Hạc không phải đánh lén, mà là chính diện khiêu khích và kích sát Ô Thiết Vũ.

Tuy rằng Ô Thiết Vũ thực lực không tồi, thế nhưng ở trong mắt Tư Mã Tiếu vẫn chưa được coi là cao thủ chân chính. Nếu như y muốn giết Ô Thiết Vũ cũng rất dễ dàng, nhưng trưởng lão Tư Mã gia kia, thực lực mỗi người sâu không lường được.

Thế nhưng, lão lại bị người khiêu chiến đánh giết chính diện.

Hạc, cái này tên xa lạ, Tư Mã Tiếu chẳng có ấn tượng gì với cái tên này, chỉ biết là thủ hạ Đường Thiên, xuất thân từ một môn phái nhỏ.

Ấn tượng về Lăng Húc lại càng ít.

"Thanh kiếm trong tay Hạc chưa ra khỏi vỏ." Sắc mặt Thu Chi Quân cũng nghiêm nghị lên hẳn: "Thế nhưng cấp bậc tuyệt không kém hơn "Địa đào hùng", ta đã điều tra, chòm sao Thiên Hạc không có bí bảo như vậy. Thế nhưng, có người điều tra được, tổ sư Hạc phái có đeo bội kiếm rất giống với thanh kiếm trên tay Hạc. Tin tức về Lăng Húc quá ít, chỉ biết hắn tu luyện thương pháp."

Lần đầu tiên Tư Mã Tiếu cảm thấy bất ngờ.

Y không còn nhớ rõ đã bao lâu rồi mới có loại cảm giác xa lạ này.

Y đối với Đường Thiên bắt đầu sản sinh hứng thú mãnh liệt: "Đi sưu tập hết thảy tương quan tình báo về Đường Thiên, người này không đơn giản!"

"Chòm sao Sài Lang ngươi định làm như thế nào đây?" Thu Chi Quân hỏi.

"Hoài Bạch Hoa cũng đã chết rồi sao?" Tư Mã Tiếu khôi phục như thường, cười hì hì nói: "Hắc Hồn có thể nói chuyện đối với chúng tốt ta như vậy, cứ để bọn họ đánh trận đầu, thử xem phẩm chất đám người Đường Thiên."

"Như vậy cũng tốt." Thu Chi Quân gật đầu, hắn liếc mắt nhìn sư đệ một cái, sư đệ chính đang tỉ mỉ xem xét tin tức tình báo trong tay, mắt lộ ra tinh quang.

Lâu lắm rồi sư đệ mới có hưng phấn như thế!

Mông Vi còn ở trên đường đã thu được tình báo, sáu người ngồi quây tròn, sắc mặt mỗi người đều rất khó coi. Tin tức bọn họ đang xem là tin tình báo về trận chiến giữa Lăng Húc và Hoài Bạch Hoa. Người khác không có vài chi tiết về cuộc chiến giữa Lăng Húc và Hoài Bạch Hoa nhưng bọn họ có.

"Thương pháp thật quỷ dị tà môn, lại có thể khiến người ta hóa thành ngân điêu tượng, sau hai giờ, ngân tượng biến mất." Tráng hán thiết tháp hỏi liền theo: "Lão Phong, ngươi biết đây là thương pháp gì sao?"

Lão Phong đó là Hắc Hồn mã, sắc mặt lão cũng cực kỳ nghiêm nghị: "Hiện tại còn không biết, thế nhưng ta đã sai người đi thăm dò."

" Thực lực Hoài Bạch Hoa ra sao?" Một tay đao khách trầm giọng hỏi.

"Thiên bảng thứ 9278." Lão Phong thuộc lòng tư liệu này: "Chúng ta đưa cho lão một cái Bảo khí cấp cực Địa. Thực lực của lão phải trên thứ 9000 mới phải."

Sắc mặt mọi người càng thêm không dễ nhìn.

"Bây giờ xem ra, thực lực Lăng Húc và Hạc phải trên 8800." Cô gái tóc tím mở miệng, trên cái trán của thị mọc ra một hòn tinh thể màu tím.

"Thực lực Đường Thiên thế nào?" Người hỏi chính là một vị tóc ngắn lão đầu, tướng mạo lão phổ thông, quần áo cũng phổ thông, nếu lẫn trong đám người thì chẳng ai chú ý.

"Không rõ." Lão Phong lắc đầu: "Nhưng khẳng định mạnh hơn hai người bọn họ."

"Tại sao?" Tử tinh nữ tử không hiểu bèn hỏi.

"Bởi vì trong ba người hắn là lão đại." Lão Phong giải thích.

Mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ, không sai, đúng là lão đại một đoàn đội luôn là người mạnh nhất. Thế giới này, cường giả vi tôn.

"Đây là một cuộc ác chiến." Tay đao khách nhận xét.

Tráng hán thiết tháp nhếch miệng cười bảo: "Đánh đối thủ cùng cấp mới đã. Luôn đánh những tay mơ này, thực sự cực kì vô vị."

Lão Phong nghe vậy cười nhạo nói: "Quên đi thôi, hai ngày trước còn ăn phải thiệt thòi."

"Hai ngày trước đầu to ăn phải cái thiệt thòi sao?" Tử tinh nữ tử tò mò hỏi.

"Hừm, ở Vĩnh Yên thành." Tráng hán thiết tháp vò đầu hơi ngượng ngùng.

"Các ngươi chạy đến địa bàn tên Bàn tử lý (béo họ Lý) hả? Thủ hạ tên Bàn tử lý (béo họ Lý) không có đứa nào lợi hại cơ mà." Tử tinh nữ tử không hiểu bèn hỏi lại.

"Không phải tên Bàn tử lý (béo họ Lý)." Mông Vi ngắt lời: "Chuyện với người khác thì không cần kể, hiện tại sắp xếp nhiệm vụ đã."

Trong lòng mọi người căng thẳng.

"Ta đối phó Đường Thiên." Mông Vi tự chọn đối thủ khó chịu nhất, rồi nói tiếp: "Lão quân đầu đối phó Hạc, độc đao đối phó Lăng Húc. Ba người các ngươi, đối phó với binh đoàn Đường Thiên, nghe nói binh đoàn bọn chúng có một tên hồn tướng đang chỉ huy, các ngươi cẩn thận chút, chúng ta chưa từng chạm trán binh đoàn."

"Vâng!" Mọi người cùng hô tuân mệnh.

Đường Thiên nhìn Hạc đứng bên trái một hồi, nhìn Lăng Húc bên phải một hồi, giống như trên mặt hai người có cái gì vật ly kỳ cổ quái vậy.

Lăng Húc không nhịn được nói: "Có chuyện nói nhanh, có rắm thả mau, đừng làm lỡ thời gian tu luyện của ta."

Hạc vẫn tương đối bình tĩnh.

"Ta thật tò mò, các ngươi làm sao trở nên hùng hổ như thế." Đường Thiên xoay quanh hai người: "Chà chà, thật không thấy được a! Quả nhiên là ba ngày không gặp, ta phải cạo mặt đến gặp lại."

Hạc bất đắc dĩ cải chính lại: "Là ba ngày không gặp kẻ sĩ, phải nhìn với cặp mắt khác xưa."

"Há, hóa ra là rửa con mắt a." Đường Thiên bỗng nhiên tỉnh ngộ, hắn chợt nghiêm mặt nói: "Đồ môn lục vệ sắp tới, mục tiêu lần này của bọn chúng chính là chúng ta."

"Đồ môn lục vệ? Chưa từng nghe nói." Lăng Húc lắc đầu xem thường.

"Sáu người đều là cường giả Thiên bảng." Đường Thiên nói: "Xếp hạng thấp nhất cũng ở trong top 9000, xếp hạng cao nhất là thứ 8511."

Lăng Húc hơi thay đổi sắc mặt, liền ngay cả Hạc luôn luôn trầm tĩnh, vẻ mặt cũng căng thẳng hơn.

Đây chắc chắn là võ giả xếp hạng cao nhất mà bọn họ đã từng gặp tính cho tới bây giờ. Căn cứ quy mô Thiên bảng, cơ bản cứ một trăm người có nghĩa là ở một cấp bậc khác.

Thứ 8511!

"Quan tâm gì đến thứ hạng đứng hàng bao nhiêu, cứ một thương đâm chết." Lăng Húc nổi nóng.

"Không sai không sai." Đường Thiên vung vung tay cười he he: "Thế nhưng, nếu chúng ta biết trước rồi thì cũng phải cho chúng ít thuốc nhỏ mắt."

  • Đọc [ 78 ]