Chiến Thần Bất Bại - Chương 27: Mặc Giáp Thiết Tê: Thẩm Nguyên

Chiến Thần Bất Bại

Chương 27: Mặc Giáp Thiết Tê: Thẩm Nguyên


Mặc Giáp Thiết Tê nhìn chằm chằm Đường Thiên.

Dã thú cấp bốn cũng có chút linh trí, nó chính là bá chủ thực sự của mảnh Bích Chiểu Trúc Hải này. Sự uy nghiêm của nó chưa từng bị khiêu khích, đây là địa bàn của nó.

Nó chậm rãi áp sát Đường Thiên, mỗi khi bốn cái chân to ngắn của nó đạp lên mặt đất thì lại làm cho bụi đất cuộn lên, phát ra tiếng ầm ầm vang vọng.

Quyền vừa rồi làm cho nó cảm thấy đau đớn, cảm giác này rất lạ lẫm!

Trong con mắt vẩn đục lóe ra hung quang, lớp vảy màu xanh lục sẫm làm cho nó giống như kỵ sỹ mặc giáp thời cổ đại, đầy sức ép. Cái sừng trên trán cũng không sắc nhọn, cứng cáp và thô ráp, nhưng nó đã từng dùng sừng xuyên thủng vô số thân thể của những kẻ dám xâm phạm sự uy nghiêm của nó.

Ầm ầm.

Mặt đất không còn rung động dồn dập như lúc trước nhưng mỗi tiếng động phảng phất như đánh thẳng vào lòng người.

Trên ngọn cây trúc, sắc mặt bé gái trắng bệch, nó vội vã ngẩng mặt lên: "Đại tỷ tỷ, tỷ có thể cứu đại ca ca không?"

Băng Ngưng khẽ cắn môi, lắc đầu bất đắc dĩ: "Ta không mang kiếm."

Thực lực của nàng đều ở trên kiếm. Nếu có kiếm trong tay không chừng nàng có thể đọ sức với con Mặc Giáp Thiết Tê này.

Sắc mặt của bé gái lại càng trắng hơn.

Trên mặt đất, Mặc Giáp Thiết Tê chậm rãi áp sát Đường Thiên.

Hàn Băng Ngưng nhìn chăm chú một người một thú trên mặt đất, lúc này tâm tình của nàng rất phức tạp. Hành động liều mình cứu đứa bé của Đường Thiên làm cho nàng biết được sự dũng cảm và lương thiện của hắn, thế nhưng hắn muốn chính diện đối kháng với Mặc Giáp Thiết Tê, quá không tự lượng sức!

Dã thú cấp bốn trung cấp đáng sợ nhường nào, Hàn Băng Ngưng hiểu rất rõ.

Một quyền như chớp giật của Đường Thiên khi nãy đã làm cho nàng kinh ngạc một thoáng, thế nhưng để đối phó với dã thú cấp bốn trung cấp thì sát chiêu của võ kỹ cấp hai là không đủ.

Hàn Băng Ngưng tính toán thật nhanh trong lòng, nếu mình mang theo Đường Thiên chạy trốn thì liệu có được không.

Thế nhưng nàng nhanh chóng kết luận ý nghĩ này không thể thực hiện được. Khinh công của nàng tuy nhẹ nhàng phiêu dật nhưng tốc độ cũng không nhanh, mang thêm một người nữa thì chắc chắn là không thể thoát khỏi Mặc Giáp Thiết Tê.

Nếu có kiếm thì tốt rồi...

Hàn Băng Ngưng cắn chặt môi son, nếu như có kiếm thì mình sẽ xuống cầm chân Mặc Giáp Thiết Tê trong chốc lát để Đường Thiên nhân cơ hội chạy khỏi đây, đến lúc đó thì mình có thể dùng khinh công để chạy trốn.

" Kiếm?"

Bé gái sáng mắt lên, cầm lấy cái còi bằng trúc đeo trên cổ, thổi mạnh một hơn.

Tiếng còi cao vút truyền ra xa.

Đường Thiên cũng nghe thấy tiếng còi trúc, nhưng hắn không hề phân tâm, hắn tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm Mặc Giáp Thiết Tê ở trước mặt.

Khí thế thật mạnh!

Đường Thiên cảm thấy như mình đang thấy một kỵ sỹ thời viễn cổ, người mặc giáp dày, chậm rãi áp sát, khí tức vô cùng hung ác dữ tợn phả thẳng vào mặt.

Nhìn có vẻ khó đối phó đây...

Đường Thiên nheo mắt, hai chân hắn như cắm vào mặt đất, thân hình không chút nhúc nhích.

Mặc Giáp Thiết Tê đi đến cách Đường Thiên khoảng ba trượng rồi ngừng lại.

Một người một thú đối mặt với nhau.

Bỗng nhiên bốn chân của Mặc Giáp Thiết Tê hơi chùng xuống. Truyện Sắc Hiệp - http://kiemtruyen.com

Hống!

Mặc Giáp Thiết Tê bỗng dưng gầm lên giận dữ, bốn chân chùng xuống, đồng thời phát lực, thân thể to lớn nặng nề đột nhiên biến mất trong không khí.

" A a a!"

Đường Thiên đột nhiên gào lên, hai chân vốn đang bám chặt vào mặt đất đột nhiên phát lực, hắn cũng biến mất trong nháy mắt.

Hai tàn ảnh lóe lên trong không khí rồi biến mất, va chạm với nhau!

Ầm!

Đường Thiên trợn tròn mắt, thế trung bình tấn vẫn vững vàng, hai chân cắm càng sâu, đến tận gần đầu gối. Hai tay hắn nắm chặt sừng của Mặc Giáp Thiết Tê, thân thể như sắt thép trầm xuống cực thấp, cơ bắp toàn thân nổi lên.

So đấu về sức mạnh một cách trực tiếp nhất!

So đấu về sức mạnh một cách man dại nhất!

Thời gian phảng phất như đã ngưng đọng trong khoảnh khắc này, bắp thịt toàn thân một người một thú đều gồng hết lên.

Đường Thiên quên hết tất thảy, trong mắt hắn chỉ có Mặc Giáp Thiết Tê ở trước mặt.

Hàn Băng Ngưng trên ngọn cây trúc nhìn mà trợn mắt há mồm, việc một người một thú đấu sức hoàn toàn lật đổ những điều thường thức mà nàng biết, mang đến sự chấn động không gì sánh được.

Sức lực thật mạnh!

Làm sao sức mạnh của con người có thể đạt đến mức này?

Mặc Giáp Thiết Tê cấp bốn trung cấp, sức lực mạnh mẽ của nó võ giả đâu thể nào sánh được!

Đường Thiên...

"A a a a!" Đường Thiên vô thức rít gào, gương mặt hắn vặn vẹo, toàn thân tựa như khí cầu được thổi căng, bộc phát ra tất cả sức mạnh!

Cuồng dã, hung tàn!

Lúc này Đường Thiên tựa như một con dã thú chân chính.

Mặc Giáp Thiết Tê bị đè chặt, miệng nó ngập vào trong bùn đất, nó nổi giận, đã bao giờ nó bị làm nhục thế chứ? Có lúc nào nó bị áp chế về mặt sức mạnh mà nó vốn tự hào như thế này chứ?

Tứ chi nó điên cuồng quơ cào, toàn thân giãy giụa.

Đầu của nó từ từ, chậm rãi ngẩng lên, bốn chân của nó dần dần đứng thẳng lên. Đường Thiên dốc sức muốn đè nó xuống, thế nhưng sức mạnh truyền qua tay càng lúc càng lớn, càng lúc càng mạnh.

Bỗng nhiên trên sừng của Mặc Giáp Thiết Tê xuất hiện một quầng sáng màu xanh sẫm.

Một luồng sức mạnh hùng hậu, hung tợn và kỳ dị đập vào hai tay Đường Thiên đang nắm chặt chiếc sừng giống như búa tạ, xông thẳng vào thân thể hắn.

Đường Thiên như bị sét đánh, thân thể văng thẳng ra xa.

Sắc mặt Hàn Băng Ngưng biến đổi, Đường Thiên gặp nguy hiểm!

Dã thú cấp bốn trung cấp đã có hồn hạch, chúng nó có được một thứ sức mạnh giống như chân lực. Đây là năng lực trời sinh của chúng, dã thú cấp càng cao thì năng lực này càng mạnh.

Hai mắt của Mặc Giáp Thiết Tê đã biến thành màu xanh lục sẫm, giống như hai khối mặc ngọc, cả người nó tỏa ra một khí thế hung tợn, nguy hiểm.

Nó chậm rãi tiến về phía Đường Thiên đang nằm trên mặt đất, nó như một vị thú vương đầy uy nghiêm, đầy vẻ ngạo mạn và ngang ngược.

Hàn Băng Ngưng chưa bao giờ nghĩ có thể thấy khí thế như vậy trên một con dã thú.

Sắc mặt nàng trắng ra.

Trong lòng nàng bỗng có cảm giác bất lực, cho dù lúc này nàng có kiếm trong tay, nàng cũng không biết mình có dũng khí khiêu chiến vương giả trong loài dã thú trước mắt không.

"Tiểu Niếp, tiểu Niếp, con ở đâu?" Một giọng nói lo âu vang lên trong rừng trúc.

Trên mặt bé gái lập tức lộ ra vẻ vui mừng, nó lớn tiếng gọi: "Mẹ! Kiếm! Mau ném kiếm đến đây!"

Mẹ của Niếp Niếp phản ứng cực nhanh, vèo, một thanh kiếm vẫn nằm trong vỏ bay thẳng đến từ trong trong rừng trúc.

Hàn Băng Ngưng như mới tỉnh mộng, tay ngọc chụp lấy, rút kiếm ra khỏi vỏ.

Kiếm vào trong tay, lòng Hàn Băng Ngưng trở nên kiên định, sự do dự và thiếu tự tin trước đó hoàn toàn biến mất. Nàng khẽ nói với bé gái: "Ôm chặt lấy cây trúc."

Bé gái vội dùng cả tay và chân ôm chặt lấy cây trúc.

Ánh mắt Hàn Băng Ngưng trở nên nghiêm nghị, nàng khom lưng uốn người, tay áo tung bay, bay về phía dưới như một con chim.

Chân ngọc uyển chuyển hạ xuống mặt đất, mặt đất tơi bời hỗn loạn, tuy rằng một người một thú va chạm chỉ trong thời gian ngắn nhưng bùn đất nứt ra, tung tóe khắp nơi.

"Mặc Giáp Thiết Tê!" Trong rừng trúc vang lên tiếng kinh hô của một nữ tử: "Niếp Niếp!"

"Mẹ.." Rốt cuộc bé gái không nhịn được nữa, mở miệng khóc lớn.

Chút lo lắng trong lòng Hàn Băng Ngưng rốt cuộc cũng biến mất, tay ngọc khẽ nâng, chỉ kiếm về phía Mặc Giáp Thiết Tê.

Nhưng làm cho nàng bất ngờ là Mặc Giáp Thiết Tê cứ như chẳng hề phát hiện ra, nó đột nhiên dừng bước, thân hình lại chùng xuống, sừng nhắm thẳng về phía Đường Thiên đang nằm trên mặt đất cách đó không xa.

Dã thú cấp bốn trở lên hẳn là có trực giác rất mạnh với nguy hiểm mới đúng!

Lẽ nào nó không nhận ra mình đang tới gần?

Khi Hàn Băng Ngưng đang nghi hoặc thì Đường Thiên đang nằm xõng xoài trên mặt đất bỗng nhiên nhúc nhích.

Đôi mắt đẹp của Hàn Băng Ngưng bỗng mở lớn, lẽ nào...

Hai tay Đường Thiên chống lên mặt đất, trên hai tay dính đầy bùn đất.

Thân thể Đường Thiên chậm rãi được nâng lên.

Hàn Băng Ngưng ngơ ngẩn nhìn Đường Thiên, hứng trọn một đòn chứa chân lực của Mặc Giáp Thiết Tê mà vẫn có thể bò dậy. Tố chất thân thể của người này rốt cuộc mạnh đến mức nào chứ?

"A...a... ngươi chết chắc rồi!"

Tiếng thở dốc hồng hộc xen lẫn với tiếng rít gào trầm thấp.

Đường Thiên lảo đảo đứng lên, thân trên hắn dính đầy bùn đất, hắn phun bùn đất trong miệng ra, chậm rãi ngẩng mặt lên.

Thân hình Mặc Giáp Thiết Tê run lên, nó lui về phía sau một bước.

Con ngươi của Hàn Băng Ngưng đột nhiên co lại, bàn tay cầm kiếm nắm chặt lại theo bản năng, trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Con ngươi Đường Thiên đã đỏ ngầu!

Nhập ma... Là nhập ma sao?

Hàn Băng Ngưng cảm thấy rất nghi hoặc, không phải lần đầu tiên nàng thấy có người nhập ma nhưng không hiểu sao Đường Thiên ở trước mắt nàng lại phát ra một luồng khí tức nguy hiểm làm cho người ta phải khiếp sợ.

Đường Thiên cúi thấp người, khom lưng, tư thế giống hệt lúc nãy.

Mặc Giáp Thiết Tê rít gào trầm thấp.

Đường Thiên nhếch miệng nở nụ cười, ánh mắt đỏ rực làm cho nụ cười này tràn ngập vẻ yêu dị. Nụ cười yêu dị đó vẫn còn chưa dứt thì thân hình Đường Thiên đột nhiên biến mất.

Mặc Giáp Thiết Tê tức giận gầm lên một tiếng, bốn chân trùng xuống, đột nhiên phát lực.

Một người một thú va chạm với nhau lần thứ hai!

Ầm!

Bùn đất bắn tung tóe ra bốn phía, một người một thú cuồng bạo xông thẳng vào nhau, tạo thành một cái hố nông.

Hống hống hống!

"A a a!"

Tiếng gào thét của một người một thú hòa lẫn vào nhau.

Lần thứ hai ánh sáng màu lục sẫm lóe lên trên sừng tê giác, nhưng dường như Đường Thiên chẳng hề nhận ra.

"Ngu ngốc!"

Đường Thiên nghiến răng cười gằn, bàn tay đang nắm lấy sừng tê giác đột nhiên phát lực, thân mình lật lên, ngồi lên trên lưng Mặc Giáp Thiết Tê.

Đường Thiên không nói không rằng, nắm đấm của hắn giáng như mưa vào người Mặc Giáp Thiết Tê.

Tiểu Băng Quyền!

Đường Thiên đang trong trạng thái nhập ma, uy lực của Tiểu Băng Quyền mạnh lên rất nhiều. Mỗi một quyền đều đều mang theo băng kình có sức thẩm thấu cực mạnh, đánh vào trong cơ thể Mặc Giáp Thiết Tê. Hạc thân vận chuyển tối đa, mỗi luồng chân lực đều sắc bén như mỏ hạc, trên lớp vảy có thể sánh ngang với thép tinh nhanh chóng xuất hiện những vết xước nhỏ thẳng tắp như bị đao chém.

Ầm!

Một tấm vảy nhỏ vỡ vụn, bay vào không khí,

Đường Thiên thấy vậy liền dốc sức đánh vào nơi vảy đã bị vỡ, hạc kình Tiểu Băng Quyền sắc bén nhanh chóng tạo thành rất nhiều vết thương nhỏ.

Mặc Giáp Thiết Tê điên cuồng vặn vẹo thân thể, thế nhưng dù nó vặn vẹo thế nào thì Đường Thiên vẫn dính chặt vào lưng nó như kẹo kéo, đấm Mặc Giáp Thiết Tê như phát cuồng.

Mặc Giáp Thiết Tê đột nhiên rống giận rung trời, bốn chân vung lên, chạy về phía rừng trúc.

Đường Thiên hiểu ngay Mặc Giáp Thiết Tê muốn làm gì, con vật này da dày thịt cứng, những thân trúc kia chỉ như gãi ngứa đối với nó thế nhưng với Đường Thiên thì những cây trúc này rất nguy hiểm.

"Chết đi!"

Đường Thiên trợn mắt, gào lên như sấm.

Hắn hoàn toàn không quan tâm đến gì khác, chỉ điên cuồng đấm vào lưng Mặc Giáp Thiết Tê.

Ầm!

Mặc Giáp Thiết Tê lao thẳng vào rừng trúc, những thân trúc to bằng cái bát ở trên đường chạy của nó nhanh chóng bị gãy nát.

Thân trúc cứng mà lại dẻo đập vào người Đường Thiên, những mảnh trúc vỡ bắn đến như những mũi tên, găm vào da thịt Đường Thiên, cành trúc đập vào người Đường Thiên, trên người hắn vết máu đan xen loang lổ.

Cứ như Đường Thiên chẳng hề cảm nhận được điều đó, hắn đấm liên tiếp vào lưng Mặc Giáp Thiết Tê như phát cuồng.

"Đại ca ca!"

"Đường Thiên! "

Tiếng kinh hô vang lên ở xa xa sau lưng, không ai có thể ngờ Mặc Giáp Thiết Tê lại chui vào trong rừng trúc.

  • Đọc [ 140 ]