Cầu Ma - Chương 46: Bí mật của A Công

Cầu Ma

Chương 46: Bí mật của A Công

Tô Minh lặng lẽ đi trong thành đá của Phong Quyến bộ lạc. Trước mặt hắn, tộc nhân hướng dẫn cho hình ảnh bóng lưng lộ ra cao ngạo, Tô Minh có thể cảm nhận rõ ràng điều đó.

"Hắn đích thực có tư cách kiêu ngạo…" Tô Minh nhìn tòa thành trước mắt, nhìn từng gian nhà đá, trong đầu hiện ra lều da bộ lạc mình, căn bản không thể so bì.

Đặc biệt là trên đường, Tô Minh nhìn thấy rất nhiều tộc nhân Phong Quyến. Mười sáu năm nay hắn chưa từng thấy nhiều người Man tộc như vậy, cực kỳ náo nhiệt. Trong đám người có cả nam lẫn nữ, xem như là mặc da thú cũng tốt hơn Tô Minh áo đơn sơ gấp mấy lần.

Trong đó có không ít người mặc vải gai thô chỉ A Công mới có, những người này, không ngoài ý muốn đều là Man Sĩ có khí huyết cực kỳ mạnh.

"Bộ lạc cỡ trung…"

Tô Minh nhìn tất cả, lại nhìn phương xa ngoài tường thành. Hắn nhớ lúc ở giữa không trung từng thấy xung quanh thành đá có sáu bộ lạc giống như Ô Sơn, hiển nhiên bọn họ không có tư cách cư ngụ lâu trong thành, chỉ có thể ở bên ngoài.

Đi một đường, Tô Minh còn nhìn đến rất nhiều gian nhà buôn bán giao dịch. Bầy người tuy nói không nhiều nhưng mỗi người ra ra vào vào đều khiến tinh thần Tô Minh chấn động.

Trên mặt đất không phải đất bùn mà là trải đá. Không biết lấy cách gì nghiền ép đám đá bằng phẳng, đạp lên rất cứng, khiến Tô Minh thói quen đất mềm hơi khó chịu. Nguồn: http://kiemtruyen.com

Bốn phương tường thành, Tô Minh còn nhìn thấy vài cung to cỡ mười trượng, toàn thân đen thui tỏa ra sát khí, khiến người nhìn lòng mát lạnh.

"Nhìn đủ chưa?" Một thanh âm chói tai cắt đứt ánh mắt Tô Minh, chính là tộc nhân Phong Quyến hướng dẫn, giờ phút này gã ngoái đầu nhìn Tô Minh, mỉm cười.

Nụ cười kia ẩn chứa kiêu ngạo giờ đây hóa thành châm chọc. Không phải châm chọc Tô Minh mà là những người bộ lạc nhỏ tới đây rồi gần như đều ngơ ngác như thế.

"Trước đừng nhìn, ngươi sẽ ở đây ngụ một đoạn thời gian, có thể tùy thời xem, đặc biệt là buổi tối. Ta đề nghị ngươi đừng ở tại chỗ mà nên đi ra ngoài. Buổi tối Phong Quyến bộ lạc của ta hơn xa Ô Sơn bộ lạc của ngươi. Hiện tại mau đi theo ta, đừng để Man Công chờ lâu." Tộc nhân Phong Quyến vỗ bả vai Tô Minh, xoay người đi nhanh.

Tô Minh trầm mặc, vội vàng theo sát sau lưng.

Thành đá, vị trí trung tâm, trong tế đàn to lớn ngũ giác có ba gian mật thất. giờ phút này, Trong một gian mật thất, Man Công Phong Quyến bộ lạc, người đàn ông áo tím Khai Trần cảnh ngồi xếp bằng, đối diện là Man Công Ô Sơn bộ lạc Mặc Tang sắc mặt bình thản.

Giữa hai người có bàn cờ. Con cờ này là chế từ xương một ít con thú, thoạt nhìn rất thô ráp. Bàn cờ thì là tảng đá lớn khắc thành.

Trừ bàn cờ ra, bên cạnh hai người còn có ly đá to cỡ nắm tay, bên trong tỏa khói nóng mang theo mùi hương trầm lượn lờ xung quanh.

"Mặc Tang, năm đó ngươi ra ngoài trở về tặng cho ta bàn cờ quân cờ này, dạy ta cách chơi cờ, chắc bởi vì không muốn cô đơn, muốn có người cùng ngươi giải buồn." Người đàn ông áo tím cầm lấy quân cờ xương thú đặt ở một vị trí, ngẩng đầu cười.

"Bàn cờ này là từ Thái A bộ lạc, nghe nói Thái A Tiền Man từ nơi xa xôi phỏng chế ra…đáng tiếc, ta đã nhiều năm không đụng vào, không đấu lại ngươi." A Công cầm lấy một quân cờ đặt một chỗ, khẽ nói.

"Mặc Tang, kỳ thật ta luôn hâm mộ ngươi." Người đàn ông áo tím khẽ thở dài, nhìn Mặc Tang già nua trước mặt, trong đầu hiên ra lúc hai người tuổi trẻ.

Trong trí nhớ, đối phương năm ấy là cỡ nào oai phong anh khí, ngạo thiên địa. Trong thế hệ bọn họ, không ai không biết. Nhưng hôm nay ai mà ngờ được, năm đó oai phong một cõi hiện tại thành ông lão xế chiều.

"Ngươi không nên sinh ra ở Ô Sơn bộ lạc. Nếu năm đó ngươi đồng ý A Công trở thành Kỳ Man Tử, vậy hiện giờ A Công Phong Quyến bộ lạc không phải ta mà là ngươi. Hơn nữa ngươi cũng sẽ không khó tăng tiến tu vi, sẽ sớm thăng nhanh hơn ta, bước vào Khai Trần. Thậm chí năm đó A Công từng nói, ngươi là hắn cả đời trông thấy người có khả năng trở thành Tế Cốt cảnh nhất!" Nói đến hai chữ Tế Cốt, người đàn ông áo tím hai mắt sáng ngời, bên trong ẩn chứa khát vọng.

"Tế Cốt…Tế Cốt…tế tự thân khối xương sống lưng thứ mười ba, đánh thông phong ấn vận mệnh, khiến sống lưng thứ mười ba trở thành thời kỳ Tiền Man, thành khối Man cốt chân chính!" Người áo tím nói, ánh sáng trong mắt dần ảm đạm.

"Ta làm không được…"

Mặc Tang trầm mặc, nghe đến hai chữ Tế Cốt thì trên mặt có cay đắng và nhớ lại.

"Nếu năm đó ngươi đồng ý yêu cầu của A Công, lấy Văn Yên làm vợ, gia nhập Phong Quyến, A Công sẽ vận động toàn bộ lạc giúp ngươi Tế Cốt! Một khi ngươi đạt đến Tế Cốt thì Phong Quyến bộ lạc ta đây còn chỗ nào đứng vững…" Người áo tím cười khổ.

"Kinh Nam, chuyện đã trôi qua." Mặc Tang chậm rãi nói.

"Đúng vậy, đều đã qua…" Người áo tím nghe Mặc Tang rốt cuộc gọi tên mình, lắc đầu thở dài.

"Lần này ngươi chịu gặp bạn cũ ta đây chắc là vì đứa bé đứng bên cạnh ngươi, phải không? Chắc nó chính là trẻ con năm ấy ngươi ôm trở về." Man Công Phong Quyến bộ lạc Kinh Nam nhìn Mặc Tang, chậm rãi nói.

"Đây là chuyện thứ nhất!" Mặc Tang cầm lấy ly đá thổi một hơi, đợi hơi nóng tản ra chút ít mới chậm rãi nhấp một ngụm.

"Ta có thể cảm nhận được mấy ngày trước Huyết Nguyệt có liên quan với Hắc Sơn bộ lạc. Tất Đồ của Hắc Sơn bộ lạc…" A Công đặt ly đá xuống.

"Ta không giấu ngươi, hắn tùy thời có thể bước vào Khai Trần cảnh! Mặc Tang, nếu ngươi yêu cầu ta ra tay đẩy hắn xuống, việc này…" Kinh Nam do dự một chút, lắc đầu. "Ta không thể làm việc này, nếu hắn trở thành Khai Trần cảnh, sẽ trợ giúp rất lớn cho Phong Quyến bộ lạc của ta, dù ngươi đồng ý yêu cầu năm đó của ta thì ta cũng không làm được."

"Không sao." A Công mỉm cười, ông sớm biết sẽ như thế. Kinh Nam trước mắt không thân thiện như bề ngoài, khúc mắc giữa hai người ai mà chẳng hiểu?

"Ngươi có nan đề của ngươi, việc này ta hiểu, nhưng chuyện giữa ta và hắn, sớm muộn sẽ có kết thúc! Lần này ta tiến đến là muốn làm giao dịch với ngươi!"

"A? Nói đi." Phong Quyến bộ lạc Man Công Kinh Nam ánh mắt bất giác lóe lên, từ từ mở miệng.

A Công khẽ thốt ra một câu, âm thanh rất nhỏ, chỉ có Kinh Nam nghe được. Ông ta nghe xong sắc mặt bình thản nhưng nhắm mắt lại như đang suy nghĩ.

A Công không thúc giục, cầm lấy ly đá chậm rãi nhấm nháp.

Thời gian dần trôi qua, trong mật thất hoàn toàn yên tĩnh. Không biết đã trôi qua bao lâu, bỗng nhiên bên ngoài mật thất truyền đến giọng nói cung kính.

"Bẩm Man Công, đã mang Tô Minh đến."

"Để hắn vào." Kinh Nam vẫn nhắm mắt, không mở ra.

Tiếng bước chân từ xa truyền đến trong mật thất yên lặng. Tô Minh rất căng thẳng, từng bước một tiến lên. Nơi này đèn không sáng, mơ hồ hơi tối tăm, theo hắn tiến lên, nơi tận cùng hắn trông thấy A Công và người đàn ông áo tím ở trong mật thất.

Nhìn thấy A Công, Tô Minh thầm thở ra.

"Tô Minh, đến bên cạnh ta nào." A Công vẻ mặt tươi cười, vẫy tay với Tô Minh.

Tô Minh vội tiến lên đứng sau lưng A Công, cúi đầu không nói lời nào.

"Hãy nói yêu cầu thứ hai của ngươi." Chốc lát sau, Kinh Nam mở mắt ra, có tia sáng xẹt qua đáy mắt, nhìn A Công Mặc Tang, chậm rãi nói.

"Ta muốn một giọt khí huyết của ngươi!" A Công cũng nhìn chằm chằm Kinh Nam, từ từ mở miệng.

Kinh Nam lập tức nhíu mày. Làm Man Sĩ đều có khí huyết, nhưng ông là cường giả Khai Trần cảnh, khí huyết cực kỳ trân quý, mỗi lần ngưng tụ một giọt đều khiến ông tu dưỡng một đoạn thời gian mới khôi phục được. Coi như là tộc nhân trong bộ lạc, trừ một số người cực kỳ ưu tú ra, ông rất ít ban thưởng một giọt khí huyết.

Trầm ngâm, mắt Kinh Nam lướt qua Mặc Tang, nhìn Tô Minh.

Tô Minh cúi gằm mặt nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt người áo tím nhìn mình, tựa như có kim đâm.

"Đưa hắn? Người này tư chất bình thường, một giọt khí huyết của ta rất khó dung hợp với hắn, sẽ lãng phí. Ngươi đổi yêu cầu khác đi." Kinh Nam thu lại tầm mắt, bình tĩnh mở miệng.

"Hai yêu cầu, không thay đổi. Tiền Man thuật, cách Man Khải chân chính, nếu ngươi đồng ý thì xong việc ta sẽ đưa ngươi!" A Công Mặc Tang đưa ly đá cho Tô Minh đứng sau lưng, ý bảo hắn uống.

Tô Minh cầm lấy, không do dự uống hết một ngụm, thoáng chốc có luồng nhiệt tản ra, rất thoải mái.

Kinh Nam cau mày, suy nghĩ chốc lát sau, nhìn A Công Mặc Tang, đột nhiên lên tiếng.

"Được, ta đồng ý hai yêu cầu của ngươi. Nhưng về khí huyết, ngươi cũng biết phần Đại Thử này tổng cộng ba cửa, mỗi cửa ba hạng đầu ta đều tặng khí huyết. Để tránh lãng phí, ta muốn thêm vào một điều kiện. Lần này Đại Thử nếu thằng bé đó có thể ở bất cứ cửa nào được bốn mươi hạng đầu thì ta sẽ đưa hắn khí huyết! Nếu không làm được, ngươi phải đổi yêu cầu!"

A Công trầm tư, cảm thấy đối phương hơi làm khó dễ. Suy tư thật lâu sau ông mới gật đầu, trong lòng nghĩ nếu đổi yêu cầu khác thì phải làm sao có lợi cho Tô Minh.

Tô Minh nghe những lời này, nhìn tóc bạc trên đầu A Công và khuôn mặt nếp nhăn, nhớ tới từ ngữ châm chọc của Man Công Ô Long bộ lạc, còn có Bắc Lăng lạnh lùng, thậm chí là hắn cả đời từ nhỏ đến lớn, nội tâm cô độc và một mình nhìn trời đêm mơ mộng với sách da thú, tất cả giờ phút này quanh quẩn trong đầu Tô Minh, hóa thành sự quyết tuyệt hắn chưa bao giờ có!

Sự quyết tuyệt này thậm chí càng mạnh hơn lúc trước hắn bái lạy Man tượng!

A Công đứng dậy, ý bảo Tô Minh đi theo mình. Đang lúc ông muốn đi thì Kinh Nam khoanh chân ngồi nhìn chằm chằm A Công Mặc Tang, trong mắt có tia do dự, bỗng nhiên mở miệng.

"Mặc Tang, có một vấn đề ta chôn dưới đáy lòng hơn mười năm, luôn muốn hỏi ngươi…Hiện giờ, nếu ngươi đã tới Phong Quyến bộ lạc của ta, như vậy, ta hy vọng ngươi sẽ cho ta biết câu trả lời!"

A Công không dừng bước chân, đi ở đằng trước. Tô Minh theo sau, nghe thấy người áo tím truyền đến tiếng nói.

"Ngươi rõ ràng chỉ là tu Ngưng Huyết cảnh tầng thứ chín, vì sao mặc kệ là năm đó hay hiện tại ta đều cảm nhận được từ người của ngươi một khí thế yếu ớt, nhưng tuyệt đối thuộc về Khai Trần!?" Người áo tím vội mở miệng.

Ông không nói ra hết suy nghĩ trong lòng. Khí thế từ người đối phương thậm chí có một chút, ngay cả ông đều thấy kinh sợ.

Năm đó là thế, hiện tại vẫn là vậy!

  • Đọc [ 42 ]