Bí Thư Trùng Sinh - Chương 118: Treo đầu dê bán thịt chó

Bí Thư Trùng Sinh

Chương 118: Treo đầu dê bán thịt chó

Trong phòng họp càng mù mịt khói thuốc, đám thường ủy huyện ủy chỉ lo cúi đầu buồn bực hút thuốc, không nói lời nào. Tôn Lương Đống ngồi ở trung tâm bàn hội nghị, lão cũng trầm mặc, chỉ là lúc này lão trầm mặc có vài phần bất đắc dĩ. Khoảnh khắc này lão hầu như hoài niệm bầu không khí hội nghị thường ủy lúc đề bạt hay xác định nhân tuyển cho vị trí nào đó, mỗi lúc như vậy thường là giương cung bạt kiếm, kẻ nào cũng ồn ào, ai cũng muốn cho ra ý kiến.

Lúc này thì ngược lại, không ai nói lời nào, Tôn Lương Đống thấy không ai chủ động mở miệng thì biết rõ, nếu mình không chỉ mặt điểm tướng, chỉ sợ đám người này dù thế nào cũng không nói một lời. Lão là một lãnh đạo tối cao của huyện, lão rất tự tin với lực khống chế của mình, nếu như không khống chế được tiết tấu của hội nghị thường ủy, như vậy sẽ đáng chê cười.

- Bí thư Tiền, anh là một cán bộ lão thành của huyện Hồng Bắc, anh nói xem, chúng ta bây giờ nên cho ra phương án nào để đối phó đây?

Tiền Học Bân đang cúi đầu trầm ngâm, chợt nghe được câu hỏi của Tôn Lương Đống, trong lòng thầm vui sướng, đồng thời cũng có chút không yên. Nói thật thì lão có một ý nghĩ, nhưng lão không muốn tạo ra danh tiếng, nếu lỡ may ý kiến kia mà được việc, như thế sẽ chọc vào đám quan viên bên khối chính quyền.

Tiền Học Bân tham chính nhiều năm, tất nhiên lão biết chuyện này có ý nghĩa như thế nào, lão cũng không ngốc mà đứng lên khoe khoang kế sách của mình. Một khi hội nghị thường ủy thông qua kế sách của mình, như vậy nếu tương lai tập đoàn Chính Hồng có thể tiến vào huyện Hồng Bắc, thành tích sẽ là của tập thể; nhưng nếu có sơ xuất, như vậy lão chính là kẻ tội đồ.

Tiền Học Bân tất nhiên hiểu rõ những vấn đề này, lão chậm rãi ngẩng đầu lên, khẽ nuốt vào một ngụm nước miếng, sau đó chậm rãi nói:

- Nếu bí thư Tôn đã để cho tôi thả con tép bắt con tôm, tôi sẽ bắt đầu nói một thiển kiến dựa trên khối công tác tôi được phân công quản lý. Lúc này kêu gọi tập đoàn Chính Hồng đầu tư chính là một trong những công tác quan trọng nhất của chính quyền Giang Châu, chuyện này tôi cảm thấy nên đặt lên độ cao chính trị, cần toàn thể đảng viên cán bộ có nhận thức cao với khối công tác này. Nhưng chỉ có đề cao nhận thức mới có thể hợp mưu hợp sức, nghĩ kế và nghĩ biện pháp mới có thể chứng thực được công tác.

Tiền Học Bân nói khá hay, hắn giảng giải những gì mình hiểu, nhưng đó cũng chỉ là những lời nói suông, không giải quyết được vấn đề căn bản. Tôn Lương Đống nghe vậy mà da đầu khẽ run lên, trong lòng cảm thấy ngứa như có sâu bò, nhưng khốn nổi lại chẳng thể nào đứng lên bắt được thóp của đối phương. Tiền Học Bân này là phó bí thư đoàn thể, làm tốt công tác tư tưởng của đảng viên thì đã là xong nhiệm vụ rồi.

Tôn Lương Đống nghe những lời khách sáo của Tiền Học Bân mà thầm căm tức nhưng ngoài miệng không thể nói những gì Tiền Học Bân vừa lên tiếng là vô nghĩa, là nhảm nhí. Xem ra những gì lão nói vừa rồi cũng không có nhiều tác dụng, cùng lắm là có ý nghĩa mở đường cho đám thường ủy này nói lời khách sáo. Con bà nó, nếu không cho ra phương án thì Tiền Học Bân sẽ nói về phương diện mình được phân công quản lý, còn áp dụng thế nào thì anh Tôn phải tự nghĩ lấy.

Tôn Lương Đống cười khổ, hắn dùng ánh mắt lơ đãng nhìn về phía chủ tịch Ngưu Vạn Thần, lão lại bất ngờ phát hiện vị chủ tịch trước nay chưa từng chịu đồng bộ với mình, hôm nay lại lần đầu tiên nở nụ cười với mình. Ánh mắt hai người giao vào nhau trong khoảng thời gian ngắn, chợt sinh ra cảm giác cùng chung cảnh ngộ.

Cửa bị đẩy ra, thư ký Liên Cẩm Sơn của Tôn Lương Đống chú ý đi vào, hắn rón rén đi đến bên cạnh Tôn Lương Đống rồi khẽ nói vài câu. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Cái gì, cậu nói thật?

Tôn Lương Đống gần đây rất bình tĩnh, bây giờ cũng thiếu kiên nhẫn mà dùng giọng giật mình nói.

- Đúng vậy, văn phòng thị ủy vừa truyền tin đến.

Liên Cẩm Sơn dùng giọng cẩn trọng nói.

- Tốt, ha ha ha ha...

Tôn Lương Đống đấm một cái lên bàn rồi lớn tiếng nở nụ cười.

Các thường ủy nhìn vẻ vui sướng trên mặt bí thư mà thầm kỳ quái, hôm nay bí thư làm sao vậy? Thế nào lại cười ha hả không chút ẩn giấu như thế?

- Các vị, tôi tuyên bố cho mọi người một tin tức tốt, chúng ta cũng không cần tiếp tục ngồi đây cân não, vừa rồi văn phòng thị ủy đã truyền tin đến, nói là tập đoàn Chính Hồng đã có quyết định.

Tôn Lương Đống nói đến đây thì chợt cố ý dừng lại, hai mắt nhìn khắp bốn phía làm cho người ta sinh ra cảm giác bí hiểm.

Dù là chủ tịch Ngưu Vạn Thần hay những người khác nghe được tin tức này thì thần kinh căng cứng cũng giản ra, ai cũng thở phào một hơi. Điều này đối với bọn họ chính là một giải thoát, ai cũng không còn phải vò đầu bứt tai trăm phương ngàn kế tránh trách nhiệm nữa rồi.

- Đầu tư ở nơi nào? Bí thư Tôn, anh cũng đừng thừa nước đục thả câu...

Tiền Học Bân rất quen thuộc động tác của bí thư Tôn Lương Đống, khi thấy bí thư đang vui vẻ thì nhanh chóng lên tiếng.

- Xã Tây Hà Tử, ha ha ha, là xã Tây Hà Tử của huyện Hồng Bắc chúng ta. Vương Tử Quân này rất tốt, không những biết nã pháo mà còn biết kêu gọi đầu tư. Nghe nói cậu ta một mình chạy đến khách sạn của tập đoàn Chính Hồng ở Giang Châu, như vậy người ta mới quyết định ném hạng mục hai trăm triệu này về huyện Hồng Bắc.

Tôn Lương Đống thật sự rất hưng phấn, thế là gương mặt vui sướng, đám thường ủy bên dưới cũng tỏ ra cực kỳ vui mừng. Hạng mục hai trăm triệu rơi vào xã Tây Hà Tử, đây không phải là xã thuộc huyện Hồng Bắc sao?

- Chủ tịch Ngưu, xã Tây Hà Tử tuy nắm hạng mục trong tay nhưng huyện ủy và chính quyền chúng ta vẫn phải hết sức coi trọng. Theo tôi thấy, chúng ta không ngại thành lập một tổ lãnh đạo tiếp xúc đầu tư, tôi sẽ là tổ trưởng, anh là phó tổ trưởng, các vị thường ủy đang ngồi đây là thành viên. Chúng ta cần phải động viên tất cả lực lượng, coi như hộ giá hộ tống tập đoàn chính hồng vào huyện Hồng Bắc, đặc biệt là làm tốt công tác phục vụ.

Tôn Lương Đống là một người cực kỳ nhanh nhạy, chỉ sau một lát đã tạo ra một tổ lãnh đạo, tuy lão xung phong làm tổ trưởng nắm quyền lớn, nhưng đối với các vị thường ủy thì như vậ cũng là cùng chung ích lợi.

Tất nhiên sẽ không ai phản đối lời đề nghị của lãnh đạo, Tôn Lương Đống nhìn bầu không khí đầu khói sương trong phòng, đang chuẩn bị tuyên bố tan họp thì lại nghe Tiền Học Bân nãy giờ đang cúi đầu hút thuốc lên tiếng:

- Bí thư Tôn, chủ tịch Ngưu, các vị đồng chí, tập đoàn Chính Hồng đã quyết định đem hạng mục đầu tư vào huyện Hồng Bắc, chủ yếu là xem trọng ưu thế và danh tiếng của huyện chúng ta về phương diện lương thực và dầu ăn, tất nhiên tôi cũng không phải chối bỏ công lao của bí thư Vương xã Tây Hà Tử, cậu ấy thật sự đáng được khẳng định vì đã tuyên truyền ưu thế của huyện Hồng Bắc chúng ta. Nhưng tôi cảm thấy một hạng mục lớn như vậy đến đầu tư ở xã Tây Hà Tử, chúng ta còn phải thương lượng một chút.

Tình huống giữa Tiền Học Bân và Vương Tử Quân thì ai ngồi đây cũng hiểu rõ, sau khi nghe Tiền Học Bân nói như vậy thì dù là Tôn Lương Đống hay những thường ủy khác đều hiểu, ý nghĩ thật sự của Tiền Học Bân chính là muốn tra thuốc nhỏ mắt cho Vương Tử Quân.

Nhưng Tiền Học Bân anh dù muốn tiến lên tra thuốc nhỏ mắt cũng không thể nào đụng vào hạng mục này được, đây chính là hạng mục lớn mà bí thư thị ủy Hoàng Nham Bình tự mình đứng ra nắm giữ, bây giờ vất vả lắm hạt giống mới rơi xuống và nảy mầm, nếu anh tạo ra con thiêu thân, nước sôi nhưng vịt lại bay mất, đến lúc đó ai chịu trách nhiệm?

Tiền Học Bân nhìn những ánh mắt bất thiện nhìn về phía mình, lão vẫn bình tĩnh như thái sơn nói:

- Tôi không phải nói không cho hạng mục của tập đoàn Chính Hồng rơi xuống huyện Hồng Bắc, ý của tôi là nên đổi địa điểm. Hạng mục này rơi xuống huyện Hồng Bắc thì chắc chắn sẽ kéo kinh tế toàn huyện phát triển, xã Tây Hà Tử có phải là một địa điểm có vị trí trọng yếu trong huyện hay không? Chúng ta cần phải xem xét, vì hạng mục lớn cần phải chú ý nhiều phương diện, chú ý đến tác dụng phóng xạ.

Tôn Lương Đống tuy nghe và hiểu ý nghĩa lời nói của Tiền Học Bân, thế nhưng trong lòng đối phương nghĩ gì thì lão cũng biết, đó chính là chết sống cũng không cho hạng mục của tập đoàn Chính Hồng rơi vào trong tay Vương Tử Quân. Tôn Lương Đống nhìn bộ dạng chậm rãi mở miệng của Tiền Học Bân, lão thầm mắng trong lòng nhưng vẻ mặt vẫn bảo trì sự bình thản cao độ của một vị bí thư huyện ủy.

- Bí thư Tôn, khắp bàn tay đều là thịt, huyện Hồng Bắc chúng ta nếu muốn vững vàng phát triển kinh tế, tôi cảm thấy tác dụng trung tâm của huyện thành chiếm vị trí rất quan trọng. Sau khi xem xét lợi và hại, tôi cảm thấy nên để hạng mục ở lại thị trấn huyện thành thì hay nhất.

Để hạng mục ở lại thị trấn huyện thành? Tôn Lương Đống nhíu mày, khi còn chưa kịp mở miệng thì chủ tịch Ngưu Vạn Thần đã trầm giọng nói:

- Đặt ở thị trấn huyện thành rõ ràng là tốt nhất, nhưng chúng ta sẽ nói thế nào với tập đoàn Chính Hồng? Hơn nữa hạng mục này cũng là do chính Vương Tử Quân kéo về?

- Chúng ta nhất định phải khen ngợi đồng chí Vương Tử Quân, nhưng này chủ tịch Ngưu, tôi cảm thấy hạng mục của tập đoàn Chính Hồng đặt ở huyện thành là hay nhất. Tập đoàn Chính Hồng lựa chọn xã Tây Hà Tử chủ yếu là vì ưu thế của huyện Hồng Bắc chúng ta, nếu rơi vào huyện thành thì sẽ phát triển ưu thế này đến mức cao nhất.

Phó bí thư chủ quản khối tư pháp là Hồng An Trạch dùng giọng nghiêm túc nói.

Là hai vị đại biểu cho cán bộ bản địa, Hồng An Trạch và Tiền Học Bân có thể nói là hai nhân vật tràn đầy lực lượng trong ban ngành huyện ủy, hai người này liên thủ với nhau thì dù là bí thư huyện ủy Tôn Lương Đống cũng phải nể mặt.

Lúc này Tôn Lương Đống đã hiểu rõ tâm tư của hai người kia, Tiền Học Bân chính là muốn tra thuốc nhỏ mắt cho Vương Tử Quân, cố gắng quấy nhiễu hạng mục mà Vương Tử Quân đã khổ sở đưa về huyện, cũng thuận tiện kéo cả Hồng An Trạch vào cuộc, xem như một đá ném hai chim. Hồng An Trạch bây giờ đã mở miệng phụ họa, vì chủ tịch thị trấn huyện thành cũng không phải ai khác, chính là con trai lớn của Hồng An Trạch.

- Tin tức từ thị ủy truyền đến, nói tập đoàn Chính Hồng lần này có thể ở lại xã Tây Hà Tử, chủ yếu là vì nhà máy Trá Du. Tuy thị trấn huyện thành có ưu thế về vị trí địa lý, nhưng nhà máy Trá Du ở xã Tây Hà Tử lại không thể nào chuyển đến huyện thành được.

Tôn Lương Đống chậm rãi nói, tuy thái độ không rõ ràng nhưng lại ném ra một tín hiệu nhắc nhở mọi người, đó là các anh cạnh tranh như thế nào thì Vương Tử Quân người ta cũng có một nhà máy Trá Du để dựa vào.

Tiền Học Bân và Hồng An Trạch đưa mắt nhìn nhau, sau đó Tiền Học Bân trầm giọng nói:

- Bí thư Tôn, tôi biết rõ nhà máy Trá Du mà anh nói, vị trí của nó nằm ở chỗ giao giới giữa xã Tây Hà Tử và thị trấn huyện thành, nếu như tập đoàn Chính Hồng muốn hợp doanh với nhà máy này thì quá tốt, chúng ta dứt khoát cho hạng mục ở lại thị trấn huyện thành, sau đó trực tiếp kéo nhà máy Trá Du về nằm dưới sự quản lý của huyện, như vậy không phải quá đơn giản rồi sao?

Tiền Học Bân vừa mở miệng thì Hồng An Trạch đã nói tiếp:

- Bí thư Tiền nói rất đúng, làm như vậy thì tôi tin tập đoàn Chính Hồng cũng không có ý kiến gì, vì kế hoạch hợp tác cũng không thay đổi. Nếu thu xí nghiệp ở xã Tây Hà Tử về nằm trong sự quản lý của huyện, mức độ coi trọng cũng mạnh hơn xã rất nhiều.

Hai người Tiền Học Bân và Hồng An Trạch vừa nói vừa nhìn sang những vị thường ủy khác, những người kia cũng là kẻ tinh tế, dù biết hai người này đang liên thủ ức hiếp Vương Tử Quân, nhưng đây cũng không phải là một chén cháo đổ vào nồi của xã Tây Hà Tử, hầu như là một chiến tích kinh tế quá lớn. Nhưng sự việc không liên quan gì đến bọn họ, Vương Tử Quân cũng không có tình cảm gì với bọn họ, chính mình dù sao cũng không phải là "nhân dân tệ", không thể làm cho mỗi người đều yêu mến. Thế là sau khi xem xét lợi và hại, bọn họ dứt khoát giả vờ câm điếc, ngậm miệng không nói.

Sau đó, lại có vài vị thường ủy có quan hệ tốt với Tiền Học Bân và Huyện thành lên tiếng giúp đỡ, Tôn Lương Đống thấy vậy mà không thể không thở dài, tuy lão biết rõ làm vậy là không công bình với Vương Tử Quân, nhưng lão là một bí thư huyện ủy, lão không thể nào áp chế khi có nhiều thường ủy đồng ý. Hơn nữa dù nó nằm ở chỗ nào, chỉ cần ở trong huyện Hồng Bắc thì chiến tích sẽ vào giỏ của một vị bí thư huyện ủy như mình, khốn không thoát đi đâu được.

- Được, vậy cứ xư lý theo lời của anh Tiền, nhưng chúng ta cần phải khen ngợi đồng chí Vương Tử Quân.

Tôn Lương Đống cuối cùng vỗ bàn quyết định.

- Bí thư Tôn nói đúng, tôi thấy hay là thế này, sau khi quay về thì tôi sẽ gửi một văn bản cho văn phòng huyện ủy, sẽ mời tất cả đơn vị trong huyện và ban ngành lãnh đạo xã thị trấn đến tổ chức thông báo khen ngợi đồng chí Vương Tử Quân.

Tiền Học Bân nở nụ cười mỹ mãn, lão bưng ly nước lên vừa cười vừa nói.

"Thông báo khen ngợi?"

Nói thì quá đường hoàng, nhưng ý nghĩa chân thật thì đã quá rõ ràng:

"Con bà nó căn bản không phải là khen ngợi gì cả, đây rõ ràng là công khai đánh vào mặt Vương Tử Quân trước toàn thể cán bộ trong huyện. Người ta khổ sở kéo hạng mục về huyện, anh nói cho đến thị trấn huyện thành thì là thị trấn huyện thành, đồng thời còn khen ngợi theo kiểu như vậy, chẳng phải là muốn nói với mọi người, cho dù Vương Tử Quân chạy gãy chân, nát miệng, cuối cùng thì cũng chỉ là may áo cưới cho kẻ khác sao?"

Có lẽ đến lúc đó Vương Tử Quân sẽ trở thành đối tượng cho tất cả cán bộ trong huyện chỉ trỏ chê cười.

  • Đọc [ 78 ]